Send by Email
Facebook
Twitter
Line
Print

Tên cháu là Gio-an

Lc 1, 63
Lời nguyện nhập lễ

???? Bài đọc 1 (Ml 3,1-4.23-24)

Này Ta sai ngôn sứ Ê-li-a đến với các ngươi, trước khi ngày của Đức Chúa đến.

Bài trích sách ngôn sứ Ma-la-khi

1 Đức Chúa là Chúa Thượng phán thế này : Này Ta sai sứ giả của Ta đến dọn đường trước mặt Ta. Và bỗng nhiên Chúa Thượng mà các ngươi tìm kiếm, đi vào Thánh Điện của Người. Kìa, vị sứ giả của giao ước mà các ngươi đợi trông đang đến, – Đức Chúa các đạo binh phán. 2 Ai chịu nổi ngày Người đến ? Ai đứng được khi Người xuất hiện ? Quả thật, Người như lửa của thợ luyện kim, như thuốc tẩy của thợ giặt. 3 Người sẽ ngồi để luyện kim tẩy bạc ; Người sẽ thanh tẩy con cái Lê-vi và tinh luyện chúng như vàng, như bạc. Bấy giờ, đối với Đức Chúa, chúng sẽ là những kẻ đến dâng lễ vật, theo lẽ công chính. 4 Lễ vật của Giu-đa và của Giê-ru-sa-lem sẽ làm đẹp lòng Đức Chúa như những ngày xa xưa, như những năm thuở trước.

23 Này Ta sai ngôn sứ Ê-li-a đến với các ngươi, trước khi Ngày của Đức Chúa đến, ngày trọng đại và kinh hoàng. 24 Nó sẽ đưa tâm hồn cha ông trở lại với con cháu và đưa tâm hồn con cháu trở lại với cha ông, kẻo khi Ta đến, Ta sẽ đánh phạt xứ sở đã bị án tru diệt.

???? Đáp ca Tv 24,4-5a.8-9.10 và 14 (Đ. Lc 21,28)

Đ.Hãy đứng thẳng và ngẩng đầu lên,
vì anh em sắp được cứu chuộc.

4Lạy Chúa, đường nẻo Ngài, xin dạy cho con biết,
lối đi của Ngài, xin chỉ bảo con.
5aXin dẫn con đi theo đường chân lý của Ngài
và bảo ban dạy dỗ,
vì chính Ngài là Thiên Chúa cứu độ con.

Đ.Hãy đứng thẳng và ngẩng đầu lên,
vì anh em sắp được cứu chuộc.

8Chúa là Đấng nhân từ chính trực, chỉ lối cho tội nhân,
9dẫn kẻ nghèo hèn đi theo đường công chính,
dạy cho biết đường lối của Người.

Đ.Hãy đứng thẳng và ngẩng đầu lên,
vì anh em sắp được cứu chuộc.

10Tất cả đường lối Chúa đều là yêu thương và thành tín
đối với những kẻ nào giữ giao ước và lề luật Chúa.
14Chúa xử thân tình với những ai kính sợ Chúa
và cho họ biết giao ước của Người.

Đ.Hãy đứng thẳng và ngẩng đầu lên,
vì anh em sắp được cứu chuộc.

Tung hô Tin Mừng 

???? Tin Mừng (Lc 1,57-66)

Ông Gio-an Tẩy Giả chào đời.

Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Lu-ca

57 Tới ngày mãn nguyệt khai hoa, bà Ê-li-sa-bét sinh hạ một con trai. 58 Nghe biết Chúa đã rộng lòng thương xót bà như vậy, láng giềng và thân thích đều chia vui với bà.

59 Khi con trẻ được tám ngày, họ đến làm phép cắt bì, và tính lấy tên cha là Da-ca-ri-a mà đặt cho em. 60 Nhưng bà mẹ lên tiếng nói : “Không được ! Phải đặt tên cháu là Gio-an.” 61 Họ bảo bà : “Trong họ hàng của bà, chẳng ai có tên như vậy cả.” 62 Rồi họ làm hiệu hỏi người cha, xem ông muốn đặt tên cho em là gì. 63 Ông xin một tấm bảng nhỏ và viết : “Tên cháu là Gio-an.” Ai nấy đều bỡ ngỡ. 64 Ngay lúc ấy, miệng lưỡi ông lại mở ra, ông nói được, và chúc tụng Thiên Chúa. 65 Láng giềng ai nấy đều kinh sợ. Và các sự việc ấy được đồn ra khắp miền núi Giu-đê. 66 Ai nghe cũng để tâm suy nghĩ và tự hỏi : “Đứa trẻ này rồi ra sẽ thế nào đây ?” Và quả thật, có bàn tay Chúa phù hộ em.

Lời nguyện tiến lễ

Kinh tiền tụng

Lời nguyện hiệp lễ

Inoruhana: Bông Hoa Cầu Nguyện

???? Gợi ý suy niệm

Vào trước lễ Sinh Nhật của Đức Giêsu,
Giáo Hội cho chúng ta suy niệm về sự chào đời của Gioan Tẩy giả.
Có vẻ bà Êlisabét là người vui hơn cả.
Bà đã mang nỗi hổ nhục từ bao năm nơi người đời (Lc 1, 25),
bây giờ bà mới thấy rõ lòng thương xót bao la của Chúa (c. 58).
Niềm vui của bà được tăng lên nhờ láng giềng, thân thích đến thăm.
Thiên Chúa bắt bà chờ quá lâu, đến mức bà chẳng còn hy vọng.
Rồi bất ngờ bà lại được tất cả những điều mình mong ước.
Có một đứa con trai lúc đã cao niên, điều đó kể như một phép lạ.
Khi bà khăng khăng đòi đặt tên cho đứa con là Gioan (c. 60),
nhiều người ngăn cản, vì không ai trong dòng tộc mang tên này,
vì cứ sự thường, con phải được đặt tên theo tên cha.
Nhưng quyết định cuối cùng nằm trong tay ông Dacaria.
Ông mới là người có quyền đặt tên cho con trai ông.
Vì ông câm và điếc, nên ông cần một cái bảng nhỏ để ghi tên con.
“Tên cháu là Gioan” (c. 63).
Tên này trùng với tên vợ ông đề nghị.
Chính lúc Dacaria vâng lời sứ thần đặt tên cho con ông là Gioan,
thì lập tức miệng ông được mở ra và lưỡi ông được tháo cởi (c. 64).
Giờ đây ông có thể chúc tụng Thiên Chúa sau hơn chín tháng bị câm.
Những người thân thích, xóm giềng đi từ ngỡ ngàng đến kinh sợ.
Quả thực có nhiều điều lạ lùng vây quanh sự chào đời của cậu bé.
Người ta đồn thổi tin này khắp miền núi Giuđê.
“Đứa trẻ này rồi sẽ ra sao?” (c. 66).
Làm sao biết tương lai của đứa trẻ mới được tám ngày tuổi.
Nhưng qua những biến cố lạ lùng xảy ra:
ông bà sinh con trong lúc tuổi già, ông bị câm rồi lại được khỏi,
ông bà cùng nhất trí về tên của đứa con dù không trao đổi trước,
người ta nhận ra bàn tay Chúa ở với em (c. 66).
Em đúng là Gioan, tiếng Híp-ri nghĩa là Thiên-Chúa-tặng-ban,
bởi em là quà tặng cho gia đình, dân tộc và cho cả nhân loại.
Cậu bé Gioan đã từ từ lớn lên và theo một lối sống khác thường.
Cậu không lập gia đình và sống khắc khổ nơi hoang địa (c. 80).
Lễ Giáng Sinh là lễ của trẻ thơ, của niềm hy vọng.
Mỗi trẻ thơ chào đời đều là một dấu hiệu của tình thương Chúa.
Ngay một cuộc sinh nở bình thường cũng là một điều lạ lùng.
Mỗi trẻ thơ được cha mẹ đặt tên,
nhưng tên của em đã được khắc ghi từ lâu trong trái tim Thiên Chúa.
Em nào cũng là một quà tặng cho thế giới, em nào cũng là một Gioan.
Mỗi em đều có chỗ đứng trong chương trình của Thiên Chúa.
Nhiệm vụ của nhà giáo dục là giúp em tìm thấy ơn gọi riêng của mình,
và trưởng thành nhờ sống trọn vẹn ơn gọi đó.
Xin được chung vui với gia đình Dacaria và mọi gia đình trên địa cầu.
(Lm Anton Nguyễn Cao Siêu, SJ)

???? Cầu nguyện

Lạy Chúa,
con được no nê mà vẫn thiếu ăn,
vì bên con còn có người đói lả.
Con uống nước mát mà họng vẫn khô ran,
vì bên con còn có người đang khát.
Con vui cười mà nước mắt tuôn rơi,
vì bên con còn có người phiền muộn.
Con sáng mắt mà vẫn ở trong bóng đêm,
vì bên con còn có người mù tối.
Con mặc áo đẹp mà vẫn rách tả tơi,
vì bên con còn có người trần trụi.
Con nằm trong nệm êm mà vẫn thao thức,
vì bên con còn có bao người thiếu thốn.

(Myrtle Householder)
(Lm Anton Nguyễn Cao Siêu, SJ)

???? Mến yêu hằng ngày

 Hôm nay chúng ta tiếp tục suy niệm về ông Da-ca-ri-a, cha của thánh Gio-an Tẩy giả. Trong bài Tin Mừng thứ 7 tuần qua, Thiên Chúa đã chúc phúc, an ủi ông và vợ mình, bà Ê-li-sa-bét – người phụ nữ mang tiếng “hiếm hoi” nay đã mang thai khi ở tuổi xế chiều. Thiên thần Gabriel xuất hiện trong đền thờ để truyền tin cho Da-ca-ri-a về sự kiện trọng đại này, nhưng ông cứng lòng tin và nghi ngờ lời thiên thần nói. Chính vì lẽ ấy, ông đã bị câm cho đến tận ngày Gio-an được sinh ra.

 Tin mừng ngày hôm nay đã tiết lộ cho chúng ta cách ông Da-ca-ri-a tháo bỏ nút thắt cứng lòng tin nơi mình. Ông đã thuận theo lời truyền của sứ thần và đặt tên cho đứa trẻ là Gio-an. Theo truyền thống, đứa con đầu lòng phải được đặt theo tên của cha, tức là Da-ca-ri-a. Nhưng Thiên Chúa đã lựa chọn cái tên “Gio-an”, vì thế, cả Da-ca-ri-a và Ê-li-sa-bét được trao cơ hội đón nhận và biểu lộ đức tin của mình qua việc chấp nhận cái tên Gio-an cho đứa trẻ được sinh ra dưới bàn tay của Thiên Chúa.

 Theo một khía cạnh nào đó, chúng ta có thể nói rằng ông Da-ca-ri-a đã biết “sửa sai”. Ông sửa sai bằng cách lựa chọn tin tưởng và thực thi Thánh ý Chúa. Đây là một dẫn chứng tuyệt vời cho tất cả chúng ta vì chúng ta cách này hay cách khác cũng đã đôi lần nghi ngờ hoặc đánh mất niềm tin vào Thiên Chúa. Với Da-ca-ri-a, Thiên Chúa có vẻ đã nghiêm khắc trừng phạt ông khi Ngài lấy đi khả năng nói của ông. Nhưng như những gì chúng ta thấy ngày hôm nay, khả năng phát ngôn bị tước đoạt không hẳn là một trừng phạt, mà là một ý định Thiên Chúa muốn tỏ lộ quyền năng và vinh quang của Ngài thông qua đức tin của ông. Tin Mừng tường thuật lại rằng: khi ông có thể mở miệng nói chuyện, “láng giềng ai nấy đều kinh sợ” và không ngừng truyền tai nhau. Vì thế, những gì ông đã trải qua bấy giờ là một minh chứng vĩ đại cho vinh quang của Thiên Chúa.

 Trong cuộc đời mình, thật chẳng khó gì để chỉ ra những lần ta đã vấp ngã trong đức tin. Đôi khi, Thiên Chúa có vẻ như răn dạy chúng ta bằng một “hình phạt” nào đó vì chúng ta đã không nghe Lời Ngài với trọn con người mình. Nhưng chúng ta phải biết rằng: bất kì “hình phạt” nào của Thiên Chúa đều không phải bởi sự phẫn nộ. Trái lại, tất cả những gì xảy đến do thiếu đức tin đều vì Thiên Chúa muốn chúng ta sống đức tin ấy cách ý thức hơn, mạnh mẽ hơn, sâu sắc hơn và sinh hoa trái hơn. Như Da-ca-ri-a, Thiên Chúa mở miệng lưỡi ông vào thời khắc thích hợp để ông có thể tôn vinh Ngài trong đức tin mạnh mẽ. Và nhờ đức tin của ông, rất nhiều người đã được chứng kiến quyền năng của Thiên Chúa, nhờ đó họ cũng được củng cố trong đức tin của mình. Trong cuộc sống hằng ngày, chúng ta cũng nên tìm kiếm Thiên Chúa và làm điều tương tự như ông Da-ca-ri-a vậy.

 Hôm nay, chúng ta hãy hãy nhìn lại những khó khăn mà ta đang phải chịu do sự yếu đuối, tội lỗi và thiếu đức tin của mình. Tuy nhiên, chúng ta cũng đừng vì thế mà xem chúng như một sự trừng phạt theo cái nhìn thông thường. Ngược lại, xin hãy xem đó như một cơ hội, một hồng ân Thiên Chúa trao tặng để ta dâng lên Ngài lời tôn vinh tuyệt vời hơn, ngõ hầu ta được lớn mạnh hơn trong đức tin, cùng sinh nhiều ơn ích cho những anh chị em khác nữa.

 Lạy Chúa, xin giúp con như cách Ngài đã làm với ông Da-ca-ri-a, và xin dùng con như khí cụ để tôn vinh danh thánh Chúa. Amen.

——//—-//——-

Biên dịch: Nhóm Bạn Đường Linh Thao
Nguồn: https://mycatholic.life/books/catholic-daily-reflections-series/advent-and-christmas-reflections/advent-week-four/

Lễ ngày 23/12
Send by Email
Facebook
Twitter
Line
Print

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.