Cầu nguyện cho các tổ chức phi lợi nhuận (tháng 12)

Thứ tư tuần XXXII TN (11/11)

Facebook
Twitter
Facebook Messenger
Line
Pinterest
Send by Email
LinkedIn
Print

Lòng tin của anh đã cứu chữa anh.

Lc 17, 19
Lời nguyện nhập lễ

???? Bài đọc 1 (Tt 3,1-7)

Chúng ta đã lầm lạc, nhưng vì Thiên Chúa thương xót, nên Người đã cứu chúng ta.

Bài trích thư của thánh Phao-lô tông đồ gửi ông Ti-tô

1 Anh thân mến, anh hãy nhắc nhở cho ai nấy phải phục tùng và tuân lệnh các nhà chức trách, các người cầm quyền, phải sẵn sàng làm mọi việc tốt, 2 và đừng chửi bới ai, đừng hiếu chiến, nhưng phải hiền hoà, luôn luôn tỏ lòng nhân từ với mọi người. 3 Thật vậy, cả chúng ta nữa, xưa kia chúng ta cũng ngu xuẩn, không vâng lời, lầm lạc, làm nô lệ cho đủ thứ đam mê và khoái lạc, sống trong gian ác và ganh tị, đáng ghét và ghen ghét lẫn nhau.

4 Nhưng Thiên Chúa, Đấng cứu độ chúng ta, đã biểu lộ lòng nhân hậu và lòng yêu thương của Người đối với nhân loại. 5 Không phải vì tự sức mình chúng ta đã làm nên những việc công chính, nhưng vì Người thương xót, nên Người đã cứu chúng ta nhờ phép rửa ban ơn Thánh Thần, để chúng ta được tái sinh và đổi mới. 6 Thiên Chúa đã tuôn đổ đầy tràn ơn Thánh Thần xuống trên chúng ta, nhờ Đức Giê-su Ki-tô, Đấng cứu độ chúng ta. 7 Như vậy, một khi nên công chính nhờ ân sủng của Đức Ki-tô, chúng ta được thừa hưởng sự sống đời đời, như chúng ta vẫn hy vọng.

???? Đáp ca Tv 22,1-3a.3b-4.5.6 (Đ. c.1)

Đ.Chúa là mục tử chăn dắt tôi,
tôi chẳng thiếu thốn gì.

1Chúa là mục tử chăn dắt tôi, tôi chẳng thiếu thốn gì.
2Trong đồng cỏ xanh tươi, Người cho tôi nằm nghỉ.
Người đưa tôi tới dòng nước trong lành3avà bổ sức cho tôi.

Đ.Chúa là mục tử chăn dắt tôi,
tôi chẳng thiếu thốn gì.

3bNgười dẫn tôi trên đường ngay nẻo chính
vì danh dự của Người.4Lạy Chúa, dầu qua lũng âm u
con sợ gì nguy khốn, vì có Chúa ở cùng.
Côn trượng Ngài bảo vệ, con vững dạ an tâm.

Đ.Chúa là mục tử chăn dắt tôi,
tôi chẳng thiếu thốn gì.

5Chúa dọn sẵn cho con bữa tiệc
ngay trước mặt quân thù.
Đầu con, Chúa xức đượm dầu thơm,
ly rượu con đầy tràn chan chứa.

Đ.Chúa là mục tử chăn dắt tôi,
tôi chẳng thiếu thốn gì.

6Lòng nhân hậu và tình thương Chúa
ấp ủ tôi suốt cả cuộc đời,
và tôi được ở đền Người
những ngày tháng, những năm dài triền miên.

Đ.Chúa là mục tử chăn dắt tôi,
tôi chẳng thiếu thốn gì.

Tung hô Tin Mừng 

???? Tin Mừng (Lc 17,11-19)

Sao không thấy họ trở lại tôn vinh Thiên Chúa, mà chỉ có người ngoại bang này ?

Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Lu-ca

11 Khi ấy, trên đường lên Giê-ru-sa-lem, Đức Giê-su đi qua biên giới giữa hai miền Sa-ma-ri và Ga-li-lê. 12 Lúc Người vào một làng kia, thì có mười người phong hủi đón gặp Người. Họ dừng lại đằng xa 13 và kêu lớn tiếng : “Lạy thầy Giê-su, xin dủ lòng thương chúng tôi !” 14 Thấy vậy, Đức Giê-su bảo họ : “Hãy đi trình diện với các tư tế.” Đang khi đi thì họ được sạch. 15 Một người trong bọn, thấy mình được khỏi, liền quay trở lại và lớn tiếng tôn vinh Thiên Chúa. 16 Anh ta sấp mình dưới chân Đức Giê-su mà tạ ơn. Anh ta lại là người Sa-ma-ri. 17 Đức Giê-su mới nói : “Không phải cả mười người đều được sạch sao ? Thế thì chín người kia đâu ? 18 Sao không thấy họ trở lại tôn vinh Thiên Chúa, mà chỉ có người ngoại bang này ?” 19 Rồi Người nói với anh ta : “Đứng dậy về đi ! Lòng tin của anh đã cứu chữa anh.”

Lời nguyện tiến lễ

Kinh tiền tụng

Lời nguyện hiệp lễ

Inoruhana: Bông Hoa Cầu Nguyện

???? Gợi ý suy niệm

Giáo dục cho trẻ em về lòng biết ơn là điều quan trọng.
Cha mẹ thường dạy con cám ơn người làm ơn cho mình.
Cám ơn là đi từ món quà đến người trao tặng.
Mỗi người chúng ta đã nhận biết bao quà tặng trong đời,
nên chẳng ai là người trọn vẹn nếu không có lòng biết ơn.
Bản thân tôi là một quà tặng do nhiều người cho :
cha mẹ, ông bà tổ tiên, các anh hùng dân tộc…
Chỉ cần để lòng biết ơn đi lên mãi, lên tới nguồn,
tôi sẽ gặp được Thiên Chúa như Người Tặng Quà viết hoa.
Đức Giêsu đã làm bao điều tốt đẹp cho người thời của Ngài.
Nhưng ít khi Tân Ước nói đến chuyện họ cám ơn,
mà Đức Giêsu cũng chẳng bao giờ đòi ai cám ơn mình sau phép lạ.
Bởi đó bài Tin Mừng hôm nay thật độc đáo.
Mười người phong ở với nhau trong một ngôi làng.
Họ biết tiếng của Đức Giêsu và biết cả tên của Ngài.
Họ vui mừng thấy Ngài vào làng, nhưng họ chỉ được phép đứng xa xa.
Tiếng kêu của họ vừa bi ai, vừa đầy hy vọng được chữa lành:
“Lạy Thầy Giêsu, xin thương xót chúng tôi!” (c. 13).
Đức Giêsu đã chẳng chữa lành cho họ ngay lập tức,
như từng làm với một người phong khác trước đây (Lc 5, 12-16).
Dù họ chưa được sạch, Ngài đã bảo họ đi trình diện với các tư tế
để cho thấy là mình đã khỏi rồi.
Họ đã tin tưởng, vâng phục, ra đi, và được khỏi bệnh.
Chỉ có một người, khi thấy mình được khỏi, liền quay lại.
Anh ấy lớn tiếng tôn vinh Thiên Chúa, và sấp mình tạ ơn Đức Giêsu.
Đó là một người Samaria, thời đó bị coi như người nước ngoài (c. 18).
Anh được ơn lành bệnh, và hơn nữa anh có lòng biết ơn.
Tôn vinh Thiên Chúa thì làm ở nơi nào cũng được.
Nhưng anh muốn trở lại để gặp người Thiên Chúa dùng để thi ân cho mình.
Cám ơn, biết ơn, tạ ơn, là mở ra một tương quan riêng tư mới mẻ.
Người phong xứ Samaria không chỉ được chữa lành.
Anh còn có kinh nghiệm gặp gỡ Thiên Chúa và người thi ân là Thầy Giêsu.
Ơn này còn lớn hơn ơn được khỏi bệnh.
Đức Giêsu có vẻ trách móc khi hỏi ba câu hỏi liên tiếp (cc. 17-18).
Ngài ngạc nhiên vì không thấy chín người Do thái kia trở lại cám ơn.
Đôi khi người Kitô hữu chúng ta cũng thiếu thái độ tạ ơn khi cầu nguyện.
Dường như chúng ta ít mãn nguyện với những ơn đã được tặng ban.
Chúng ta chỉ buồn Chúa về những ơn xin mãi mà không được.
Nhận ra ơn Chúa ban cho đời mình và biết tri ân: đó là một ơn lớn.
Người có lòng biết ơn bao giờ cũng vui.
Họ hạnh phúc với những gì Chúa ban mỗi ngày, vào giây phút hiện tại.
Biết ơn là con đường đơn sơ dẫn đến kinh nghiệm gặp gỡ Thiên Chúa.
Khi tôi biết đời tôi là một quà tặng nhận được,
thì tôi sẽ sống nó như một quà tặng để trao đi.
(Lm Anton Nguyễn Cao Siêu, SJ)

???? Cầu nguyện

Con tạ ơn Cha vì những ơn Cha ban cho con,
những ơn con thấy được,
và những ơn con không nhận là ơn.
Con biết rằng
con đã nhận được nhiều ơn hơn con tưởng,
biết bao ơn mà con nghĩ là chuyện tự nhiên.
Con thường đau khổ vì những gì
Cha không ban cho con,
và quên rằng đời con được bao bọc bằng ân sủng.
Tạ ơn Cha vì những gì
Cha cương quyết không ban
bởi lẽ điều đó có hại cho con,
hay vì Cha muốn ban cho con một ơn lớn hơn.
Xin cho con vững tin vào tình yêu Cha
dù con không hiểu hết những gì
Cha làm cho đời con.

(Lm Anton Nguyễn Cao Siêu, SJ)

???? Mến Yêu Hằng Ngày

  “Một người trong bọn, thấy mình được khỏi, liền quay trở lại và lớn tiếng tôn vinh Thiên Chúa. Anh ta sấp mình dưới chân Đức Giê-su mà tạ ơn.” (Lc 17, 15-16)

 Người phong hủi này là một trong mười người đã được Đức Giê-su chữa lành khi Ngài đi ngang qua biên giới giữa hai miền Sa-ma-ri và Ga-li-lê. Không phải là người Do thái, anh ta là một người dân ngoại, và là người duy nhất trở lại để tạ ơn Đức Giê-su vì đã chữa lành cho anh. Chúng ta hãy lưu ý hai điều mà người Sa-ma-ri này đã làm khi được chữa lành.

 Một là anh đã “trở lại và lớn tiếng tôn vinh Thiên Chúa”. Đây là một sự diễn tả quan trọng về những gì đã xảy ra. Anh ta không chỉ quay lại để tạ ơn Đức Giê-su, mà hơn thế nữa, anh đã diễn tả lòng biết ơn của mình một cách rất tha thiết. Chúng ta hãy hình dung về người phong hủi đang khi cậu ta kêu lớn tiếng và ca tụng Thiên Chúa với một thái độ biết ơn sâu sắc và chân thành.

 Hai là anh ta “sấp mình dưới chân Đức Giê-su mà tạ ơn.” Một lần nữa, về phía người Sa-ma-ri này thì đây không đơn thuần chỉ là hành động nhỏ. Hành động sấp mình dưới chân Đức Giê-su là một dấu hiệu khác về lòng biết ơn mãnh liệt của anh. Nó không chỉ là điều mà anh cảm thấy phấn khích, mà anh ấy còn hạ mình một cách sâu sắc nhờ vào sự chữa lành này. Điều này cho thấy người phong hủi khiêm tốn nhận ra sự bất xứng của mình trước mặt Thiên Chúa ngang qua hành động chữa lành. Đó là một cử chỉ đẹp và thừa nhận rằng biết ơn thôi thì chưa đủ. Lòng biết ơn sâu sắc và khiêm tốn phải luôn là cách đáp trả của chúng ta trước sự tốt lành của Thiên Chúa.

 Nếu chúng ta không nhận ra và cảm kích với lòng thương xót và sự giúp đỡ được bày tỏ cho chúng ta, chúng ta sẽ trở nên vô ơn và tệ bạc với người khác. Sự vô ơn là hay quên lãng hoặc là một sự đáp trả hời hợt đối với những sự tốt lành chúng ta được đón nhận. Sự vô ơn rất dễ dẫn chúng ta đến việc thiếu lòng khoan dung và tha thứ đối với tha nhân, cũng như các thói xấu khác như oán trách, cằn nhằn, bất mãn, kiêu căng, ngạo mạn. Liệu chúng ta có thường vô ơn đối với bậc cha mẹ, các linh mục, thầy cô và người thân cận của chúng ta không? Chúng ta có biết để bày tỏ lòng biết ơn Thiên Chúa bởi tình thương và sự nâng đỡ chan chứa mà Ngài dành cho chúng ta không? Liệu chúng ta có khoan dung, tử tế và nhân từ với người thân cận của mình lúc họ gặp khó khăn và cần sự giúp đỡ không?

 Hôm nay đây, bạn hãy ngẫm nghĩ về con đường để đến gần với sự tốt lành của Thiên Chúa. Trong số mười người phong hủi được chữa lành, chỉ có một người bày tỏ thái độ đúng đắn. Những người khác có lẽ cũng đã biết ơn, thế nhưng chưa đủ. Còn bạn thì sao? Lòng biết ơn của bạn đối với Chúa sâu sắc đến mức nào? Bạn có nhận thức đầy đủ về tất cả những gì Chúa vẫn đang làm cho bạn mỗi ngày không? Nếu không, hãy cố gắng bắt chước người phong hủi này và bạn sẽ khám phá ra cùng một niềm vui mà anh ta đã khám phá được.

 Lạy Chúa, xin cho con hằng ngày biết hướng lòng về Chúa với một lòng biết ơn sâu sắc. Mỗi ngày sống, xin cho con nhận ra tất cả những ơn lành Ngài ban và xin cho con biết đáp trả với hết thảy lòng biết ơn của mình. Lạy Chúa Giê-su, con tín thác vào Chúa.

—–//——//—–

Biên dịch: Nhóm Bạn Đường Linh Thao
Nguồn: https://mycatholic.life/books/catholic-daily-reflections-series/ordinary-time-weeks-18-34/thirty-second-week-in-ordinary-time/

Facebook
Twitter
Facebook Messenger
Line
Pinterest
Send by Email
LinkedIn
Print

Viết một bình luận