+4

Dầu là Con Thiên Chúa, Người đã phải trải qua nhiều đau khổ mới học được thế nào là vâng phục

(Dt 5, 8)
Lời nguyện nhập lễ

???? Bài đọc 1 (Dt 5,7-9)

Đức Giê-su đã phải học biết vâng phục, và Người trở nên nguồn ơn cứu độ vĩnh cửu.

Bài trích thư gửi tín hữu Do Thái

7 Thưa anh em, khi còn sống kiếp phàm nhân, Đức Giê-su đã lớn tiếng kêu van khóc lóc mà dâng lời khẩn nguyện nài xin lên Đấng có quyền năng cứu Người khỏi chết. Người đã được nhậm lời, vì có lòng tôn kính. 8 Dầu là Con Thiên Chúa, Người đã phải trải qua nhiều đau khổ mới học được thế nào là vâng phục ; 9 và khi chính bản thân đã tới mức thập toàn, Người trở nên nguồn ơn cứu độ vĩnh cửu cho tất cả những ai tùng phục Người.

???? Đáp ca Tv 30,2-3a.3bc-4.5-6.15-16.20 (Đ. c.17b)

Đ.Lạy Chúa, xin lấy tình thương mà cứu độ con.

2Con ẩn náu bên Ngài, lạy Chúa,
xin đừng để con phải tủi nhục bao giờ.
Bởi vì Ngài công chính, xin giải thoát con,
3aghé tai nghe và mau mau cứu chữa.

Đ.Lạy Chúa, xin lấy tình thương mà cứu độ con.

3bcXin Ngài nên như núi đá cho con trú ẩn,
như thành trì để cứu độ con.
4Núi đá và thành luỹ bảo vệ con, chính là Chúa.
Vì danh dự Ngài, xin dẫn đường chỉ lối cho con.

Đ.Lạy Chúa, xin lấy tình thương mà cứu độ con.

5Lưới kẻ thù giăng, xin gỡ con ra khỏi,
vì nơi con trú ẩn, chính là Ngài.
6Trong tay Ngài, con xin phó thác hồn con,
Ngài đã cứu chuộc con, lạy Chúa Trời thành tín.

Đ.Lạy Chúa, xin lấy tình thương mà cứu độ con.

15Con tin tưởng nơi Ngài, lạy Chúa,
dám thưa rằng : Ngài là Thượng Đế của con.
16Số phận con ở trong tay ngài.
Xin giải thoát con khỏi tay địch thủ,
khỏi người bách hại con.

Đ.Lạy Chúa, xin lấy tình thương mà cứu độ con.

20Lạy Chúa, cao cả thay tấm lòng nhân hậu,
Chúa dành cho kẻ kính sợ Ngài,
và thi thố trước mặt phàm nhân
cho ai tìm đến Ngài nương náu.

Đ.Lạy Chúa, xin lấy tình thương mà cứu độ con.

Tung hô Tin Mừng 

???? Tin Mừng (Ga 19,25-27 )

Đứng gần thập giá Đức Giê-su, có thân mẫu Người.

Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Gio-an

25 Khi ấy, đứng gần thập giá Đức Giê-su, có thân mẫu Người, chị của thân mẫu, bà Ma-ri-a vợ ông Cơ-lô-pát, cùng với bà Ma-ri-a Mác-đa-la. 26 Khi thấy thân mẫu và môn đệ mình thương mến đứng bên cạnh, Đức Giê-su nói với thân mẫu rằng : “Thưa Bà, đây là con của Bà.” 27 Rồi Người nói với môn đệ : “Đây là mẹ của anh.” Kể từ giờ đó, người môn đệ rước bà về nhà mình.

Lời nguyện tiến lễ

Kinh tiền tụng

Lời nguyện hiệp lễ

Inoruhana: Bông Hoa Cầu Nguyện

???? Gợi ý suy niệm

Chúng ta thường suy ngắm bảy nỗi đau của Đức Mẹ,
khi Mẹ nghe lời tiên tri của cụ Simêôn về Con, đưa Con trốn qua Ai Cập,
mất Con nơi Đền thờ, cùng Con lên đỉnh Canvê,
khi đứng bên Con chịu đóng đinh, hạ xác Con xuống khỏi thập giá,
và chôn táng Con trong mộ.
Những nỗi đau này đi dọc theo đời của người đã thưa tiếng Xin Vâng.
Những nỗi đau trong lòng người Mẹ, đau vì Con và với Con.
Ngoài bảy nỗi đau này, còn có bao nỗi đau khác không được kể tới.
Chỉ ai yêu mới biết đau.
Khi vẽ hay điêu khắc hình Đức Mẹ,
các nghệ sĩ thường trình bày một Đức Mẹ với khuôn mặt rất vui tươi.
Lễ Đức Mẹ sầu bi nhắc cho ta thấy đời Mẹ cũng có khi buồn.
Vui buồn ở đời là chuyện mấy ai tránh khỏi.
Cần ngắm nhìn khuôn mặt lo lắng của Mẹ khi mất Con hay đem con đi trốn.
Cần chứng kiến khuôn mặt đớn đau của Mẹ khi đứng bên Con trên núi Sọ.
Chính khuôn mặt buồn khổ của Mẹ lại làm chúng ta thấy gần Mẹ hơn.
Khi chia sẻ mọi đau khổ của kiếp người long đong,
Mẹ cảm thông với cái nặng nề của phận người mà ta gánh chịu.
Chúng ta vẫn thường nghĩ đau khổ là hậu quả của tội lỗi.
Điều đó đúng, nhưng không luôn luôn đúng.
Mẹ được Thiên Chúa gìn giữ khỏi vết nhơ của tội nguyên tổ,
và Mẹ đã đáp lại ơn Chúa bằng việc luôn trung tín, vẹn tuyền.
Nhưng điều đó không làm Mẹ tránh được mọi đau khổ.
Thánh giá đã phủ bóng trên đời Mẹ ngay từ tiếng Xin Vâng đầu tiên.
Khi chấp nhận làm Mẹ Đấng Cứu Thế, Mẹ đã bắt đầu phải trả giá.
Mẹ yêu mến Người Con mà Thiên Chúa ban cho mình,
nhưng đôi tay Mẹ không đủ sức giữ kho tàng quý giá ấy.
Mẹ hy sinh để Con Mẹ bước đi trên con đường khúc khuỷu gập ghềnh.
Nhưng trong đau khổ của hy sinh, Mẹ bình an vì biết mình sống theo ý Chúa.
Hãy đến với Núi Sọ chiều hôm ấy để thấy Mẹ đứng gần thập giá treo Con.
Mẹ đã có mặt trong tiệc cưới Cana khi Con khởi đầu sứ vụ (Ga 2, 1-12).
Bây giờ Mẹ lại có mặt khi Con hoàn tất sứ vụ ấy (Ga 19, 30).
Dù không theo Đức Giêsu trên mọi nẻo đường loan báo Tin Mừng,
nhưng Mẹ là môn đệ của Ngài còn hơn những môn đệ khác.
Mẹ không chạy trốn, nhưng muốn nếm trọn nỗi đau của Con để sẻ chia.
Chính vào giây phút này, Đức Giêsu hấp hối làm điều không ai ngờ.
Ngài nối kết Mẹ Ngài và người môn đệ Ngài dấu yêu,
đặt Mẹ làm mẹ người môn đệ ấy: Thưa Bà, đây là con của Bà (c. 26).
và muốn người môn đệ ấy làm con của Mẹ: Đây là mẹ của anh (c. 27).
Chính dưới chân thập giá, Đức Giêsu đã lập một gia đình mới.
Mẹ là Mẹ của Đức Giêsu ở Cana, bây giờ thành Mẹ của người môn đệ.
Nơi người môn đệ này, các Kitô hữu thấy hình ảnh của chính mình.
Chúng ta cũng muốn đón Mẹ về nhà và nhận Mẹ làm Mẹ.
Mẹ sẽ là người lo cho chúng ta trong ngôi nhà của gia đình mới.

(Lm Anton Nguyễn Cao Siêu, SJ)

???? Cầu nguyện

Lạy Mẹ Maria,
khi đọc Phúc Âm,
lúc nào chúng con cũng thấy Mẹ lên đường.
Mẹ đi giúp bà Isave, rồi đi Bêlem sinh Đức Giêsu.
Mẹ đưa con đi trốn, rồi dâng Con trong đền thờ.
Mẹ tìm con bị lạc và đi dự tiệc cưới ở Cana.
Mẹ đi thăm Đức Giêsu khi Ngài đang rao giảng.
Và cuối cùng Mẹ đã theo Ngài đến tận Núi Sọ.
Mẹ lên đường để đáp lại một tiếng gọi
âm thầm hay rõ ràng, từ ngoài hay từ trong,
từ con người hay từ Thiên Chúa.
Chúng con thấy Mẹ luôn đi với Đức Giêsu
trong mọi bước đường của cuộc sống.
Chẳng phải con đường nào cũng là thảm hoa.
Có những con đường đầy máu và nước mắt.
Xin Mẹ dạy chúng con
đừng sợ lên đường mỗi ngày,
đừng sợ đáp lại những tiếng gọi mới của Chúa
dù phải chấp nhận đoạn tuyệt chia ly.
Xin giữ chúng con luôn đi trên Đường-Giêsu
để chúng con trở thành nẻo đường khiêm hạ
đưa con người hôm nay đến gặp gỡ Thiên Chúa.

(Lm Anton Nguyễn Cao Siêu, SJ)

???? Mến Yêu Hằng Ngày

 Bài Tin Mừng hôm nay kể lại thời khắc Chúa Giêsu bị đóng đinh trên đỉnh đồi Can-vê. Trong giờ khắc cuối cùng dưới chân thập giá ấy, hẳn người đau buồn nhất là Mẹ Maria.
 Lời ca vãn Stabat Mater đã diễn tả nỗi đớn đau ấy rằng:

“Mẹ sầu bi tầm tã giọt châu, đang đứng bên cây Thập giá, nơi Con Người đã bị treo lên.
Một lưỡi gươm nhọn, đã đâm qua tâm hồn Bà đang rên siết, đang sầu khổ và đau đớn.
Ôi đau buồn sầu khổ biết bao, cho bà Mẹ đáng suy tôn, của một Người Con duy nhất!
Bà mẹ hiền nhìn xem nỗi khổ hình của Người Con chí thánh, mà đau lòng thổn thức tâm can.

Ai là người không tuôn châu lệ, khi nhìn thấy Mẹ Chúa Ki-tô, trong cảnh cực hình như thế?
Ai có thể không buồn bã, nhìn xem Mẹ Chúa Ki-tô, đang đau khổ cùng với Con Người?
Mẹ nhìn thấy Chúa Giêsu, vì tội dân mình mà khổ cực, và bị vùi giập dưới làn roi.
Mẹ nhìn Con mình dịu hiền như thế, bị thống khổ lúc lâm chung, khi Người trút hơi thở cuối cùng.”

 Về mặt xác thịt con người, lòng Mẹ đớn đau là thế, nát tan là thế, nhưng Mẹ không hề oán trách hay trở nên cay đắng. Trong đức tin, Mẹ thông công với những đau khổ của Chúa Giêsu, Con yêu dấu của Mẹ. Mẹ đã không tuyệt vọng trước nỗi đau đớn cùng mất mát của mình, bởi Mẹ luôn tín thác vào quyền năng của Đấng Tối Cao, lòng Mẹ luôn ngập tràn hy vọng, hướng về tương lai tươi sáng và sự phục sinh vinh hiển của con Mẹ.

 Trong giây phút đau đớn và hấp hối, Chúa Giêsu vẫn không quên mẹ của mình, và Ngài vẫn nhớ đến “môn đệ mình thương mến”. Người trao phó mẹ mình cho Gioan, đồng thời cũng trao phó môn đệ mình thương mến cho mẹ. Người biết cái chết tạm thời này của Người sẽ đem lại một nỗi mất mát, hụt hẫng và bơ vơ cho họ vì họ vẫn chưa hiểu được những gì Người đã tiên báo về sự phục sinh vinh thắng của Người. Bởi thế, trước khi thánh ý Chúa Cha được biểu lộ cách trọn vẹn, trước khi “Đấng Bảo Trợ” đến, Người đã nối kết Mẹ và “người môn đệ thương mến” thành một gia đình mới. Nơi người môn đệ này, các Kitô hữu thấy được hình ảnh của chính mình. Thiên Chúa không để chúng ta bơ vơ, Người ban cho chúng ta một người Mẹ, Mẹ sẽ là chỗ dựa tinh thần, ủi an và giúp ta kiên trì, Mẹ sẽ là người lo cho chúng ta trong gia đình mới.

 Xin Chúa cho con biết đón Mẹ về nhà mình, đón Mẹ về với tâm hồn mình để Mẹ dạy cho con biết con đường tin yêu, dù bi thương nhưng không mất đường hy vọng. Chính trong đau khổ và khi vượt qua được đau khổ với niềm tin yêu tín thác, con sẽ cảm nếm được hết giá trị của hạnh phúc. Amen

———-
Nhóm Bạn Đường Linh Thao

Lễ Đức Mẹ Sầu Bi (15/9)
+4

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *