Cầu nguyện cho các tổ chức phi lợi nhuận (tháng 12)

Thứ ba tuần IV Mùa Chay (16/3)

Facebook
Twitter
Facebook Messenger
Line
Pinterest
Send by Email
LinkedIn
Print

anh đã được khỏi bệnh. Đừng phạm tội nữa

Ga 5, 14
Lời nguyện nhập lễ

🌸 Bài đọc 1 (Ed 47,1-9.12)

Tôi đã thấy dòng nước từ cửa đông đền thờ tuôn ra, và tất cả những người được nước ấy thanh tẩy đều hưởng ơn cứu độ.

Bài trích sách ngôn sứ Ê-dê-ki-en

 1 Khi ấy, thiên sứ dẫn tôi trở lại phía cửa Đền Thờ, và này: có nước vọt ra từ dưới ngưỡng cửa Đền Thờ và chảy về phía đông, vì mặt tiền Đền Thờ quay về phía đông. Nước từ phía dưới bên phải Đền Thờ chảy xuống phía nam bàn thờ. 2 Người ấy đưa tôi ra theo lối cổng bắc và dẫn tôi đi vòng quanh theo lối bên ngoài, đến cổng ngoài quay mặt về phía đông, và này: nước từ phía bên phải chảy ra. 3 Người ấy đi ra phía đông, tay cầm dây đo, đo năm trăm thước rồi dẫn tôi đi qua nước: nước ngập đến mắt cá chân. 4 Người ấy đo năm trăm thước nữa rồi dẫn tôi đi qua nước: nước ngập đến đầu gối. Người ấy lại đo năm trăm thước nữa rồi dẫn tôi đi qua nước: nước ngập đến ngang lưng. 5 Người ấy còn đo năm trăm thước nữa: đó là một con sông, tôi không thể đi qua được vì nước đã dâng cao, khiến không thể đi qua mà chỉ bơi mới được thôi. 6 Người ấy bảo tôi: “Ngươi có thấy không, hỡi con người?” Rồi người ấy dẫn tôi trở lại bờ sông. 7 Khi tôi trở lại, thì này: có rất nhiều cây cối ở hai bên bờ sông. 8 Người ấy bảo tôi: “Nước này chảy về miền đất phía đông, xuống vùng A-ra-ba, rồi đổ ra biển Chết và làm cho nước biển hoá lành. 9 Sông chảy đến đâu thì mọi sinh vật lúc nhúc ở đó sẽ được sống. Sẽ có rất nhiều cá, vì nước này chảy tới đâu, thì nó chữa lành; sông này chảy đến đâu, thì ở đó có sự sống. 12 Trên hai bờ sông sẽ mọc lên mọi giống cây ăn trái, lá không bao giờ tàn, trái không bao giờ hết: mỗi tháng các cây đó sẽ sinh trái mới nhờ có nước chảy ra từ thánh điện. Trái dùng làm lương thực còn lá để làm thuốc.”

🌸 Đáp ca Tv 45,2-3.5-6.8-9a (Đ. c.8)

Đ.Chính Chúa Tể càn khôn ở cùng ta luôn mãi,
Thiên Chúa nhà Gia-cóp là thành bảo vệ ta.

2Thiên Chúa là nơi ta ẩn náu, là sức mạnh của ta.
Người luôn luôn sẵn sàng giúp đỡ khi ta phải ngặt nghèo.
3Nên dầu cho địa cầu chuyển động,
núi đồi có sập xuống biển sâu, ta cũng chẳng sợ gì.

Đ.Chính Chúa Tể càn khôn ở cùng ta luôn mãi,
Thiên Chúa nhà Gia-cóp là thành bảo vệ ta.

5Một dòng sông chảy ra bao nhánh
đem niềm vui cho thành của Chúa Trời:
đây chính là đền thánh Đấng Tối Cao.
6Thiên Chúa ngự giữa thành, thành không lay chuyển;
ngay từ rạng đông, Thiên Chúa thương trợ giúp.

Đ.Chính Chúa Tể càn khôn ở cùng ta luôn mãi,
Thiên Chúa nhà Gia-cóp là thành bảo vệ ta.

8Chính Chúa Tể càn khôn ở cùng ta luôn mãi,
Thiên Chúa nhà Gia-cóp là thành bảo vệ ta.
9aĐến mà xem công trình của Chúa,
Đấng gieo kinh hãi trên mặt địa cầu.

Đ.Chính Chúa Tể càn khôn ở cùng ta luôn mãi,
Thiên Chúa nhà Gia-cóp là thành bảo vệ ta.

Tung hô Tin Mừng Tv 50,12a và 14a

Lạy Chúa Trời, xin tạo cho con một tấm lòng trong trắng,
xin ban lại cho con niềm vui vì được Ngài cứu độ.

🌸 Tin Mừng (Ga 5,1-3a.5-16)

Người ấy liền được khỏi bệnh.

Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Gio-an

 1 Nhân một dịp lễ của người Do-thái, Đức Giê-su lên Giê-ru-sa-lem. 2 Tại Giê-ru-sa-lem, gần Cửa Chiên, có một hồ nước, tiếng Híp-ri gọi là Bết-da-tha. Hồ này có năm hành lang. 3a Nhiều người đau ốm, đui mù, què quặt, bất toại nằm la liệt. 5 Ở đó, có một người đau ốm đã ba mươi tám năm. 6 Đức Giê-su thấy anh ta nằm đấy và biết anh sống trong tình trạng đó đã lâu, thì nói: “Anh có muốn khỏi bệnh không?” 7 Bệnh nhân đáp: “Thưa Ngài, khi nước khuấy lên, không có người đem tôi xuống hồ. Lúc tôi tới đó, thì đã có người khác xuống trước mất rồi!” 8 Đức Giê-su bảo: “Anh hãy trỗi dậy, vác chõng mà đi!” 9 Người ấy liền được khỏi bệnh, vác chõng và đi được.

 Hôm đó lại là ngày sa-bát. 10 Người Do-thái mới nói với kẻ được khỏi bệnh: “Hôm nay là ngày sa-bát, anh không được phép vác chõng!” 11 Nhưng anh đáp: “Chính người chữa tôi khỏi bệnh đã nói với tôi: ‘Anh hãy vác chõng mà đi!’” 12 Họ hỏi anh: “Ai là người đã bảo anh: ‘Vác chõng mà đi’?” 13 Nhưng người đã được khỏi bệnh không biết là ai. Quả thế, Đức Giê-su đã lánh đi, vì có đám đông ở đấy. 14 Sau đó, Đức Giê-su gặp người ấy trong Đền Thờ và nói: “Này, anh đã được khỏi bệnh. Đừng phạm tội nữa, kẻo lại phải khốn hơn trước!” 15 Anh ta đi nói với người Do-thái: Đức Giê-su là người đã chữa anh khỏi bệnh. 16 Do đó, người Do-thái chống đối Đức Giê-su, vì Người hay chữa bệnh ngày sa-bát.

Lời nguyện tiến lễ

Kinh tiền tụng

Lời nguyện hiệp lễ

Inoruhana: Bông Hoa Cầu Nguyện
Inoruhana: Bông Hoa Cầu Nguyện

🌸 Gợi ý suy niệm

Các Tin Mừng Nhất lãm chẳng khi nào nói đến chuyện
Đức Giêsu chữa bệnh cho ai ở vùng Giêrusalem.
Riêng Tin Mừng Gioan nói đến chuyện Ngài chữa bệnh cho một anh bất toại
tại một cái hồ, gần Cửa Chiên dẫn vào khuôn viên Đền thờ Giêrusalem.
Hồ Bếtdatha này khá lớn, có hình chữ nhật, được ngăn làm hai phần.
Chính vì thế có đến năm hành lang, nơi đây người bệnh nằm la liệt.
Họ mắc đủ thứ bệnh hoạn tật nguyền khác nhau,
nhưng ai đến đây cũng nuôi hy vọng khỏi bệnh.
Giữa bao người ốm đau tàn tật đó, dường như Đức Giêsu chỉ thấy một mình anh.
Ngài biết anh mắc bệnh đã lâu, nằm trên chõng một thời gian dài.
Ba mươi tám năm, thời gian bằng một nửa đời người.
Chính Đức Giêsu là người đến với anh và mở lời bằng một câu hỏi:
“Anh có muốn trở nên lành mạnh không ?” (c. 6).
Câu hỏi có vẻ thừa này thật ra lại chạm đến nỗi khát khao sâu thẳm của anh.
Nó đụng đến chờ đợi mòn mỏi của anh từ nhiều năm qua.
Anh bất toại không trả lời câu hỏi của Đức Giêsu, người với anh vẫn còn xa lạ.
Nhưng anh lại muốn trải lòng cho người lạ này thấy cái ngõ cụt của mình,
những lý do khiến mình phải nằm ở đây lâu đến vậy.
“Tôi không có người đem tôi xuống hồ, khi nước động”: đó là lý do thứ nhất.
Tôi không có được sự trợ giúp từ phía bạn bè thân thuộc.
Tôi cô đơn, trơ trọi một mình.
Giá mà tôi có ai đó giúp tôi lúc cơ may đến…
“Lúc tôi tới đó, thì người khác đã xuống trước tôi rồi” : đó là lý do thứ hai.
Khi phải lê đi bằng chính sức của mình, thì tôi bao giờ cũng là người đến sau.
Tôi đã cố gắng nhiều lần, nhưng luôn phải cam chịu thất bại.
Bây giờ tôi còn dám tin vào mình nữa không ?
Anh bất toại mong có một người bạn đem anh xuống nước đầu tiên.
Anh mơ thấy ngày trồi lên từ hồ nước, ướt sũng, nhưng đi lại bình thường.
Anh chẳng tin rằng ngày ấy là hôm nay.
Người bạn anh mong đang ở gần, kéo anh ra khỏi nỗi cô đơn.
Anh sẽ được khỏi bệnh mà người vẫn khô ráo.
“Anh hãy trỗi dậy, vác chõng mà đi !”: đây là lời mời hay mệnh lệnh ?
Bất ngờ, nhanh chóng và dễ dàng, anh đã đứng lên và đi được.
Cái chõng đã vác anh, bây giờ anh vác nó.
Hãy nhìn những bước đi đầu tiên của người ba mươi tám năm bất toại.
Anh đã trở nên lành mạnh, dù anh không xin hay bày tỏ lòng tin nào (cc. 6, 9,14).
Giêsu đến với anh như một người bạn làm anh trở nên lành mạnh (cc. 11,15).
Vì chữa bệnh cho anh này vào ngày sabát, Ngài đã bắt đầu bị chống đối (c.16).
Hôm nay Đức Giêsu cũng hỏi tôi: Con có muốn trở nên lành mạnh không?
Con có muốn ra khỏi sự bất toại kinh niên của mình không ?
Ngài mời tôi đứng lên và mạnh dạn bước đi, bỏ lại quá khứ tội lỗi.
Sau khi được chữa lành, ngài dặn tôi đừng phạm tội nữa (c. 14).
(Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J.)

🌸 Cầu nguyện

Lạy Cha,
thế giới hôm nay cũng như hôm qua
vẫn có những người bơ vơ lạc hướng
vì không tìm được một người để tin ;
vẫn có những người đã chết từ lâu
mà vẫn tưởng mình đang sống ;
vẫn có những người bị ám ảnh bởi thần ô uế,
ô uế của bạc tiền, của tình dục, của tiếng tăm;
vẫn có những người mang đủ thứ bệnh hoạn,
bệnh hoạn trong lối nhìn, lối nghĩ, lối sống ;
vẫn có những người bị sống bên lề xã hội,
dù không phải là người phong…
Xin Cha cho chúng con nhìn thấy họ
và biết chạnh lòng thương như Con Cha.
Nhưng trước hết,
xin cho chúng con
nhìn thấy chính bản thân chúng con.

(Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J.)

🌸 Mến yêu hằng ngày

 Chúng ta hãy cùng chú ý đến từ “đau ốm” mà trình thuật Gioan ghi chép lại khi nói về chứng bệnh của người đàn ông được Chúa Giêsu chữa lành hôm nay. “Đau ốm” là một từ nói chung về bệnh tật, hoặc tình trạng không đủ sức khỏe. Chúng ta không biết anh bị chứng bệnh cụ thể gì, nhưng chúng ta có thể thấy rõ “đau ốm” đã gây ra cho anh những hậu quả gì. Qua lời phân trần của anh, hẳn là anh đã bị liệt và anh cũng chẳng có người thân, bạn bè nào. Có lẽ cách di chuyển duy nhất của anh là dùng sức để lê lết từng chút một. Anh đã đau ốm suốt 38 năm, nên dù chỉ là “lết” thôi chắc cũng là một đòi hỏi rất lớn với anh. Anh không chỉ phải chịu dằn vặt về nỗi dau thể xác, mà còn cả về tinh thần trước sự thờ ơ lạnh lùng của bao người xung quanh suốt ngần ấy năm, và hẳn anh cũng đã phải chịu bao ánh mắt khinh chê, bao lời dè bỉu xa lánh.

 Đến đây, dường như chúng ta có thể nhận ra “đau ốm” như một hình ảnh biểu trưng cho hậu quả của tội lỗi trong cuộc sống chúng ta. Khi chúng ta phạm tội, chúng ta cũng đang làm cho chính mình mất khả năng đi lại bình thường, bị “bại liệt”. Tội lỗi chôn vùi cuộc sống của chúng ta và hậu quả rõ ràng nhất đó là chúng ta không thể đứng dậy và bước đi trên con đường của Chúa nữa. Đặc biệt là tội trọng khiến chúng ta không thể yêu và sống trong tự do đích thực. Tội lỗi khiến chúng ta rơi vào bẫy và không thể chăm sóc cho đời sống linh hồn của mình hay người khác. Chúng ta cần phải thấy được hậu quả của tội lỗi. Thậm chí tội nhẹ cũng che đi khả năng của chúng ta, tước đi năng lượng, và khiến chúng ta què quặt về mặt linh hồn.

 Mong rằng bạn biết điều đó và nó không xa lạ với bạn. Nhưng điều mới mẻ bạn cần biết đó là trung thực thú nhận tội lỗi hiện tại của mình. Bạn phải thấy được chính mình trong câu chuyện đó. Đức Giê-su không chữa anh bại liệt chỉ vì để anh khỏi bệnh mà sống khỏe mạnh. Mà phần nào đó, Ngài chữa anh ta để nói với bạn rằng: Ngài trông thấy tình cảnh bại liệt khốn khổ vì tội lỗi của bạn. Ngài trông thấy bạn cần được chữa lành, Ngài nhìn vào bạn và bảo bạn hãy trỗi dậy mà đi. Bạn đừng đánh giá thấp tầm quan trọng của việc chấp nhận cho Ngài chữa lành đời mình. Bạn cũng đừng thờ ơ mà chẳng nhận ra được rằng ngay cả tội nhỏ nhất cũng đè nặng lên bạn. Bạn hãy nhìn thẳng vào tội lỗi của mình, hãy để Đức Giê-su nhìn thấy tội lỗi của bạn và lắng nghe lời cứu rỗi của Ngài.

 Hôm nay, hãy suy ngẫm về cuộc gặp gỡ đầy quyền năng giữa người bại liệt và Đức Giê-su. Đặt chính bản thân mình vào khung cảnh đó và biết rằng việc cứu chữa đó cũng dành cho bạn. Nếu bạn vẫn chưa làm điều đó vào Mùa Chay này, bạn hãy đến với tòa giải tội mà thú nhận để có thể nhận ra được Đức Giê-su đang cứu chữa bạn qua bí tích Hòa Giải. Xưng tội là đáp án cho sự tự do đang chờ đợi bạn, đặc biệt là khi được thực hiện cách trung thực và trọn vẹn.

 Lạy Chúa, xin tha thứ mọi tội lỗi con. Con mong muốn thấy được tội lỗi con và thừa nhận hậu quả của những tội ấy. Con biết rằng Ngài luôn muốn giải thoát con khỏi những gánh nặng tội lỗi này trị tận căn nguyên tội lỗi. Lạy Chúa, xin ban cho con can đảm thú nhận tội lỗi con với Ngài, đặc biệt là qua bí tích Hòa Giải. Lạy Chúa Giê-su, con tín thác vào Ngài. Amen!

——
Nhóm Bạn Đường Linh Thao biên dịch.

Facebook
Twitter
Facebook Messenger
Line
Pinterest
Send by Email
LinkedIn
Print

Viết một bình luận