Send by Email
Facebook
Twitter
Line
Print

tất cả những gì của cha đều là của con

Lc 15, 31
Lời nguyện nhập lễ

🌸 Bài đọc 1 (Mk 7,14-15.18-20)

Mọi lỗi lầm chúng ta, Người ném xuống đáy biển.

Bài trích sách ngôn sứ Mi-kha

14Lạy Đức Chúa, xin Ngài dùng gậy chăn dắt dân
là đàn chiên, là cơ nghiệp của Ngài,
đang biệt cư trong rừng giữa vườn cây ăn trái.
Xin đưa họ tới đồng cỏ miền Ba-san và Ga-la-át
như những ngày thuở xa xưa.
15Như thời Ngài ra khỏi đất Ai-cập,
xin Ngài cho chúng con thấy những kỳ công.
18Thần minh nào sánh được như Ngài, Đấng chịu đựng lỗi lầm,
Đấng bỏ qua tội ác cho phần còn sót lại của cơ nghiệp Ngài ?
Người không giữ mãi cơn giận, nhưng chuộng lòng nhân nghĩa,
19Người sẽ lại thương xót chúng ta,
tội lỗi chúng ta, Người chà đạp dưới chân.
Mọi lỗi lầm chúng ta, Người ném xuống đáy biển.
20Ngài sẽ bày tỏ lòng thành tín cho Gia-cóp,
và tình thương cho Áp-ra-ham,
như đã thề với tổ phụ chúng con từ thuở trước.

🌸 Đáp ca Tv 102,1-2.3-4.9-10.11-12 (Đ. c.8a)

Đ.Chúa là Đấng từ bi nhân hậu.

1Chúc tụng Chúa đi, hồn tôi hỡi,
toàn thân tôi, hãy chúc tụng Thánh Danh !
2Chúc tụng Chúa đi, hồn tôi hỡi,
chớ khá quên mọi ân huệ của Người.

Đ.Chúa là Đấng từ bi nhân hậu.

3Chúa tha cho ngươi muôn ngàn tội lỗi,
thương chữa lành các bệnh tật ngươi.
4Cứu ngươi khỏi chôn vùi đáy huyệt,
bao bọc ngươi bằng ân nghĩa với lượng hải hà.

Đ.Chúa là Đấng từ bi nhân hậu.

9Chúa là Đấng chẳng trách cứ luôn luôn,
không oán hờn mãi mãi.
10Người không cứ tội ta mà xét xử,
không trả báo ta xứng với lỗi lầm.

Đ.Chúa là Đấng từ bi nhân hậu.

11Như trời xanh trổi cao hơn mặt đất,
tình Chúa thương kẻ thờ Người cũng trổi cao.
12Như đông đoài cách xa nhau ngàn dặm,
tội ta đã phạm, Chúa cũng ném thật xa ta.

Đ.Chúa là Đấng từ bi nhân hậu.

Tung hô Tin Mừng Lc 15,18

Tôi sẽ trỗi dậy, trở về với cha tôi và thưa người rằng : “Thưa cha, con thật đắc tội với Trời và với cha.”

🌸 Tin Mừng (Lc 15,1-3.11-32)

Em con đây đã chết mà nay sống lại.

Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Lu-ca

 1 Khi ấy, các người thu thuế và các người tội lỗi đều lui tới với Đức Giê-su để nghe Người giảng. 2 Thấy vậy, những người Pha-ri-sêu và các kinh sư bèn xầm xì với nhau : “Ông này đón tiếp phường tội lỗi và ăn uống với chúng.” 3 Đức Giê-su mới kể cho họ dụ ngôn này :

 11 “Một người kia có hai con trai. 12 Người con thứ nói với cha rằng : ‘Thưa cha, xin cho con phần tài sản con được hưởng.’ Và người cha đã chia của cải cho hai con. 13 Ít ngày sau, người con thứ thu góp tất cả rồi trẩy đi phương xa. Ở đó anh ta sống phóng đãng, phung phí tài sản của mình.

 14 “Khi anh ta đã ăn tiêu hết sạch, thì lại xảy ra trong vùng ấy một nạn đói khủng khiếp. Và anh ta bắt đầu lâm cảnh túng thiếu, 15 nên phải đi ở đợ cho một người dân trong vùng ; người này sai anh ta ra đồng chăn heo. 16 Anh ta ao ước lấy đậu muồng heo ăn mà nhét cho đầy bụng, nhưng chẳng ai cho. 17 Bấy giờ anh ta hồi tâm và tự nhủ : ‘Biết bao nhiêu người làm công cho cha ta được cơm dư gạo thừa, mà ta ở đây lại chết đói ! 18 Thôi, ta đứng lên, đi về cùng cha và thưa với người : ‘Thưa cha, con thật đắc tội với Trời và với cha, 19 chẳng còn đáng gọi là con cha nữa. Xin coi con như một người làm công cho cha vậy.’ 20 Thế rồi anh ta đứng lên đi về cùng cha.

 “Anh ta còn ở đằng xa, thì người cha đã trông thấy. Ông chạnh lòng thương, chạy ra ôm cổ anh ta và hôn lấy hôn để. 21 Bấy giờ người con nói rằng : ‘Thưa cha, con thật đắc tội với Trời và với cha, chẳng còn đáng gọi là con cha nữa …’ 22 Nhưng người cha liền bảo các đầy tớ rằng : ‘Mau đem áo đẹp nhất ra đây mặc cho cậu, xỏ nhẫn vào ngón tay, xỏ dép vào chân cậu, 23 rồi đi bắt con bê đã vỗ béo làm thịt để chúng ta mở tiệc ăn mừng ! 24 Vì con ta đây đã chết mà nay sống lại, đã mất mà nay lại tìm thấy.’ Và họ bắt đầu ăn mừng.

 25 “Lúc ấy người con cả của ông đang ở ngoài đồng. Khi anh ta về gần đến nhà, nghe thấy tiếng đàn ca nhảy múa, 26 liền gọi một người đầy tớ ra mà hỏi xem có chuyện gì. 27 Người ấy trả lời : ‘Em cậu đã về, và cha cậu đã làm thịt con bê béo, vì gặp lại cậu ấy mạnh khoẻ.’ 28 Người anh cả liền nổi giận và không chịu vào nhà. Nhưng cha cậu ra năn nỉ. 29 Cậu trả lời cha : ‘Cha coi, đã bao nhiêu năm trời con hầu hạ cha, và chẳng khi nào trái lệnh, thế mà chưa bao giờ cha cho lấy được một con dê con để con ăn mừng với bạn bè. 30 Còn thằng con của cha đó, sau khi đã nuốt hết của cải của cha với bọn điếm, nay trở về, thì cha lại giết bê béo ăn mừng !’

 31 “Nhưng người cha nói với anh ta : ‘Con à, lúc nào con cũng ở với cha, tất cả những gì của cha đều là của con. 32 Nhưng chúng ta phải ăn mừng, phải vui vẻ, vì em con đây đã chết mà nay lại sống, đã mất mà nay lại tìm thấy.’”

Lời nguyện tiến lễ

Kinh tiền tụng

Lời nguyện hiệp lễ

Inoruhana: Bông Hoa Cầu Nguyện
Inoruhana: Bông Hoa Cầu Nguyện

🌸 Gợi ý suy niệm

Người cha không đi tìm đứa con út như tìm chiên lạc.
Nó đã dùng tự do để quyết định ra đi,
và người cha tôn trọng quyết định đó.
Nhưng ông vẫn ngong ngóng chờ con.
Niềm hy vọng vẫn không ngừng nhen nhúm.
Người cha thấy con trước khi nó kịp thấy cha.
Con ốm yếu, hôi hám, bội bạc, chẳng làm cha xa tránh.
Tình thương trào dâng khiến bước chân cha vội vã.
Vòng tay cha lớn quá, nụ hôn cha nồng nàn.
Áo đẹp, dép mới, nhẫn đeo tay, ca nhạc, tiệc tùng, múa nhảy:
tất cả chỉ để thông báo cho mọi người biết rằng
đây là con tôi, vẫn là con vì chưa bao giờ không là con.
Nhưng người cha không chỉ thương con út.
Con cả mới là đích nhắm của câu chuyện này.
Anh quá hiếu thảo, quá vâng phục cha từng li từng tí.
Anh không đi hoang, không ăn chơi, chỉ chăm lo đồng áng.
Ai cũng thấy anh là người con mẫu mực.
Nhưng biến cố đứa em trở về đã làm lộ con người thật của anh.
Tuy luôn ở trong nhà cha, nhưng anh lại ở ngoài tim cha.
Anh không hiểu được tại sao cha lại nhu nhược đến thế,
bao dung đến độ bất công với anh.
Ðãi tiệc với thịt bê béo để mừng đứa con hoang đàng,
còn anh, một con dê để lai rai với bạn bè cũng không có.
Anh không thể vui với cha, càng không thể vui với em.
Anh tức giận vì thấy quyền lợi mình bị xâm phạm.
Rốt cuộc anh không chịu vào nhà!
Hóa ra cả hai người con vừa khác, lại vừa rất giống nhau.
Cả hai đều ở ngoài nhà cha, chấp nhận chịu đói.
Con út không thấy hạnh phúc bên cha nên ra đi.
Con cả không chia sẻ được hạnh phúc của cha nên không vào.
Sám hối là trở về với tình cha.
Cả hai người con đều cần trở về, trở vào.
Sám hối là trở lại với tình yêu, niềm vui, sự sống.
Nhưng trở về chẳng phải là chuyện dễ dàng.
Chẳng ai muốn nhận là mình đã đi lầm đường.
Người anh cả cần dẹp bỏ tự ái để vui vẻ vào nhà.
Người em út cần khiêm tốn mới gặp cha và gia nhân
trong tình trạng thân tàn ma dại.
Ðể trở về cần đứng lên hay bỏ chỗ mình đang đứng.
Từ bỏ thì đớn đau nhưng hạnh phúc thật tuyệt vời.
Hạnh phúc lớn nhất không phải là tài sản vật chất,
mà là khám phá ra mình có chỗ trong trái tim cha.
Cha yêu mình dù mình hư hỏng, bất trung.
Cha yêu mình không phải vì mình ngoan ngoãn, được việc.
Cha yêu mình chỉ vì mình là con.
Cha không muốn mất một đứa con nào.
Trở về với Cha đòi ta giang tay đón lấy người em.
Ðó không phải là “thằng con của cha”, nhưng là “em của con”.
Trở về với Cha, với tha nhân cũng là trở về với mình.
Tôi chợt nhận ra mình quá ư giàu có.
(Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J.)

🌸 Cầu nguyện

Lạy Cha,
người con thứ đã muốn tự định đoạt lấy đời mình.
Chúng con vẫn rơi vào tội của người con thứ,
khi coi Cha như người cản trở hạnh phúc của chúng con.
Chúng con thèm được tự do bay nhảy
ngoài vòng tay của Cha.
nhưng tự do ấy lại biến chúng con thành nô lệ.
Hạnh phúc do thế gian ban tặng thì bọt bèo.
Như người con thứ,
chúng con bỗng thấy mình tay trắng,
rơi xuống chỗ cùng cực và bị cái chết đe dọa.
Lạy Cha đầy lòng bao dung,
xin kéo chúng con trở về với Cha mỗi ngày,
giúp chúng con điều chỉnh những đam mê lệch lạc.
Xin nâng chúng con đứng lên trong niềm vui
vì tin rằng tình Cha lớn hơn tội chúng con vạn bội.
Ước gì những vấp ngã khiến chúng con lớn lên,
thấy mình mong manh, thấy Cha rộng lượng.
Ước gì sau mỗi lần được Cha tha thứ,
chúng con lại thấy mình hiền hoà hơn với tha nhân.

(Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J.)

🌸 Mến yêu hằng ngày

 ’Mau đem áo đẹp nhất ra đây mặc cho cậu, xỏ nhẫn vào ngón tay, xỏ dép vào chân cậu, rồi đi bắt con bê đã vỗ béo làm thịt để chúng ta mở tiệc ăn mừng! Vì con ta đây đã chết mà nay sống lại, đã mất mà nay lại tìm thấy.’ Và họ bắt đầu ăn mừng (Lc 15, 22-24).

 Trong dụ ngôn “Người con hoang đàng” này, ta có thể thấy sự nỗ lực của người con qua việc lựa chọn trở về với cha của mình. Và có thể nói, sự nỗ lực đóng vai trò rất quan trọng trong câu chuyện này, ngay cả khi lí do cậu trở về là vì sợ chết đói! Đúng thế, cậu đã khiêm tốn thừa nhận lỗi lầm của mình và chỉ dám mong cha đối xử với mình như người ở mà thôi. Nhưng, điều quan trọng trên hết là cậu đã trở về và câu hỏi chúng ta đặt ra ở đây là tại sao cậu lại dám trở về.

 Vì cậu biết rằng trong lòng cậu, cha của cậu là một người cha tốt lành. Anh thấy được tình yêu và sự chăm sóc của cha dành cho anh. Ngay cả khi anh từ bỏ cha mình, anh vẫn luôn tin rằng tình yêu vô điều kiện của cha dành cho anh không bao giờ thay đổi. Có lẽ chính anh cũng không biết rằng mình nhận ra được điều ấy, nhưng chắc chắn tận sâu thẳm trong trái tim anh, sự tin tưởng đó chính là nguồn động lực khiến anh trở về với niềm hy vọng vào tình yêu vô tận của cha mình.

 Điều này nói cho chúng ta biết rằng tình yêu thật sự luôn có cách làm việc của nó. Ngay cả khi người yêu của mình từ chối tình yêu mình, thì tình yêu đó vẫn có chút gì đó tác động lên họ. Tình yêu vô điều kiện khó có thể lãng quên và cũng khó mà xua đuổi. Người con thứ đã nhận ra được điều này và chúng ta cũng cần học để có được điều như thế.

 Khi cầu nguyện, chúng ta dành thời gian để gẫm suy về trái tim của người cha, về nỗi đau khổ ông phải trải qua, cũng như nhìn vào sự kiên trì với niềm hi vọng mong chờ con mình trở về. Chúng ta suy ngẫm về niềm hân hoan trong lòng ông khi nhìn thấy con mình từ đàng xa chạy tới. Ông chạy đến bên người con, sửa soạn cho anh và chuẩn bị tiệc mừng. Tất cả mọi thứ đều chỉ cho ta thấy một tình yêu nồng nàn vô điều kiện ông dành cho con mình.

 Đây cũng là tình yêu mà Chúa Cha dành cho mỗi người chúng ta. Người không phải là một người Cha nóng tính hay khó chịu. Người là Chúa, là Đấng muốn đưa ta về bên Người và liên kết với Người. Người vui vẻ trong khoảnh khắc ta tìm đến Người trong những lúc khó khăn. Và ngay cả khi ta không chắc chắn về tình thương của mình, Người vẫn luôn yêu thương và chờ đợi chúng ta. Tôi tin rằng tất cả chúng ta ai cũng hiểu điều này theo một mức độ nào đó.

 Hôm nay bạn hãy suy niệm về tầm quan trọng của việc kết nối lại tương quan với Chúa Cha. Mùa Chay chính là thời gian lí tưởng để ta tìm đến Chúa với lòng ăn năn hối cải vì tội lỗi của mình và để Người tha thứ mọi tội lỗi ta phạm. Có thể việc đến toà giải tội khá đáng sợ khi bạn nghĩ về nó, nhưng khi bạn bước vào nơi ấy với lòng thống hối, bạn sẽ luôn nhận thấy những điều bất ngờ. Thiên Chúa sẽ luôn chạy tới bên bạn, nâng đỡ và giúp bạn vứt bỏ những lao nhọc cho bạn. Đừng để Mùa Chạy trôi qua vô ích!

 Thưa Cha, con có tội! Con đã ngoảnh mặt đi từ Cha và làm mọi sự theo ý mình. Bây giờ là thời gian để con quay về bên Cha với một trái tim rộng mở. Xin Ngài hãy ban cho con sự nỗ lực con cần có. Con xin cảm ơn Cha vì tình yêu của Ngài. Lạy Cha ở trên Trời, Chúa Thánh Thần và Chúa Giê-su, con tin tưởng vào Ngài!

——
Nhóm Bạn Đường Linh Thao biên dịch.

Thứ bảy tuần II Mùa Chay (06/3)
Send by Email
Facebook
Twitter
Line
Print

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.