Send by Email
Facebook
Twitter
Line
Print

Thầy chạnh lòng thương đám đông

Mt 15, 32
Lời nguyện nhập lễ

???? Bài đọc 1 (Is 25,6-10a)

Đức Chúa sẽ đãi tiệc và sẽ lau khô dòng lệ trên khuôn mặt mọi người.

Bài trích sách ngôn sứ I-sai-a

6Ngày ấy, trên núi này,
Đức Chúa các đạo binh sẽ đãi muôn dân một bữa tiệc :
tiệc thịt béo, tiệc rượu ngon,
thịt béo ngậy, rượu ngon tinh chế.
7Trên núi này, Người sẽ xé bỏ chiếc khăn che phủ mọi dân,
và tấm màn trùm lên muôn nước.
8Người sẽ vĩnh viễn tiêu diệt tử thần.
Đức Chúa là Chúa Thượng sẽ lau khô dòng lệ
trên khuôn mặt mọi người,
và trên toàn cõi đất, Người sẽ xoá sạch
nỗi ô nhục của dân Người. Đức Chúa phán như vậy.
9Ngày ấy, người ta sẽ nói : “Đây là Thiên Chúa chúng ta,
chúng ta từng trông đợi Người,
và đã được Người thương cứu độ.
Chính Người là Đức Chúa chúng ta từng đợi trông.
Nào ta cùng hoan hỷ vui mừng bởi được Người cứu độ.”
10aVì bàn tay Đức Chúa sẽ lại đặt trên núi này.

???? Đáp ca Tv 22,1-3a.3b-4.5.6 (Đ. c.6cd)

Đ.Này tôi được ở đền Người
những ngày tháng, những năm dài triền miên.

1Chúa là mục tử chăn dắt tôi, tôi chẳng thiếu thốn gì.
2Trong đồng cỏ xanh tươi, Người cho tôi nằm nghỉ.
Người đưa tôi tới dòng nước trong lành3avà bổ sức cho tôi.

Đ.Này tôi được ở đền Người
những ngày tháng, những năm dài triền miên.

3bNgười dẫn tôi trên đường ngay nẻo chính
vì danh dự của Người.4Lạy Chúa, dầu qua lũng âm u
con sợ gì nguy khốn, vì có Chúa ở cùng.
Côn trượng Ngài bảo vệ, con vững dạ an tâm.

Đ.Này tôi được ở đền Người
những ngày tháng, những năm dài triền miên.

5Chúa dọn sẵn cho con bữa tiệc
ngay trước mặt quân thù.
Đầu con, Chúa xức đượm dầu thơm,
ly rượu con đầy tràn chan chứa.

Đ.Này tôi được ở đền Người
những ngày tháng, những năm dài triền miên.

6Lòng nhân hậu và tình thương Chúa
ấp ủ tôi suốt cả cuộc đời,
và tôi được ở đền Người
những ngày tháng, những năm dài triền miên.

Đ.Này tôi được ở đền Người
những ngày tháng, những năm dài triền miên.

Tung hô Tin Mừng 

???? Tin Mừng (Mt 15,29-37)

Đức Giê-su chữa khỏi nhiều người và hoá bánh ra nhiều.

Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mát-thêu

29 Khi ấy, Đức Giê-su đến ven Biển Hồ Ga-li-lê. Người lên núi và ngồi ở đó. 30 Dân chúng lũ lượt kéo đến cùng Người, đem theo những kẻ què quặt, đui mù, tàn tật, câm điếc và nhiều bệnh nhân khác nữa. Họ đặt những kẻ ấy dưới chân Người và Người chữa lành, 31 khiến đám đông phải kinh ngạc vì thấy kẻ câm nói được, người tàn tật được lành, người què đi được, người mù xem thấy. Và họ tôn vinh Thiên Chúa của Ít-ra-en.

32 Đức Giê-su gọi các môn đệ lại mà nói : “Thầy chạnh lòng thương đám đông, vì họ ở luôn với Thầy đã ba ngày rồi và họ không có gì ăn. Thầy không muốn giải tán họ, để họ nhịn đói mà về, sợ rằng họ bị xỉu dọc đường.” 33 Các môn đệ thưa : “Trong nơi hoang vắng này, chúng con lấy đâu ra đủ bánh cho đám đông như vậy ăn no ?” 34 Đức Giê-su hỏi : “Anh em có mấy cái bánh ?” Các ông đáp : “Thưa có bảy cái bánh và một ít cá nhỏ.” 35 Bấy giờ, Người truyền cho đám đông ngồi xuống đất. 36 Rồi Người cầm lấy bảy cái bánh và mấy con cá, dâng lời tạ ơn, bẻ ra, trao cho môn đệ, và môn đệ trao cho đám đông. 37 Ai nấy đều ăn và được no nê. Những mẩu bánh còn thừa, người ta thu lại được bảy thúng đầy.

Lời nguyện tiến lễ

Kinh tiền tụng

Lời nguyện hiệp lễ

Inoruhana: Bông Hoa Cầu Nguyện

???? Gợi ý suy niệm

Khi mô tả về thời cánh chung, thời thiên sai, thời của Đấng Mêsia,
ngôn sứ Isaia nghĩ đến một bữa tiệc lớn cho muôn dân tộc
do Đức Chúa của Ítraen khoản đãi trên núi thánh.
Không phải chỉ đãi thịt béo, rượu ngon,
Đức Chúa còn lau khô dòng lệ trên khuôn mặt mọi người,
Khổ đau không còn nữa, chỉ còn tiếng reo vui (Is 25, 6-10).
Nơi Đức Giêsu, lời của ngôn sứ Isaia đã được ứng nghiệm.
Trong bài Tin Mừng hôm nay, Đức Giêsu lên một ngọn núi
thuộc miền Thập Tỉnh của dân ngoại (x. Mc 7, 31).
Dân chúng kéo đến cùng với những người bệnh hoạn tật nguyền.
Trên ngọn núi ấy, Ngài đã đem đến niềm vui cho bao người.
Kẻ câm nói được, người què đi được, người mù sáng mắt.
Đức Giêsu không giảng về một Nước Trời xa xôi.
Ngài cho thấy một Nước Trời gần gũi khi thân xác được lành mạnh.
Kitô giáo không duy tâm, duy linh hay duy vật.
Đức Giêsu quan tâm đến trọn cả con người với xác và hồn.
Chính vì thế Ngài vừa rao giảng, vừa chữa bệnh.
Ngài biết chạnh lòng thương đám đông,
vì họ đã ở lại với Ngài từ ba ngày qua mà không có gì ăn.
Ngài hiểu thế nào là cái đói và hậu quả của nó
nên Ngài không muốn để họ đi về mà bụng lại rỗng không.
“Sợ rằng họ bị xỉu dọc đường” (c. 32).
Đức Giêsu đã nghĩ đến việc cho họ ăn như một nhu cầu cấp thiết.
“Chúng con lấy đâu ra đủ bánh cho đám đông như vậy ăn no” (c. 33).
Trước vấn đề lương thực cho một đám đông ở nơi hoang vắng,
các môn đệ thấy mình bất lực và bế tắc.
“Bảy cái bánh và ít cá nhỏ”, đó là tất cả những gì họ có.
Để nuôi đám đông, các môn đệ phải cộng tác với Đức Giêsu,
trao cho Ngài tất cả những gì mình có,
để rồi nhận lại tất cả từ Ngài, và đem chia sẻ cho đám đông.
Bữa ăn ở nơi vắng này không phải là một đại tiệc với rượu thịt,
nhưng rõ ràng là rất cần thiết, đem lại no đủ và thậm chí dư thừa.
Thế giới hôm nay có hơn một tỉ người đói, đa số ở Á châu.
Những bữa ăn đầy đủ vẫn là nỗi khát khao ám ảnh nhiều người.
Đói chẳng những làm ngất xỉu hay dẫn đến cái chết,
nhưng còn làm người ta mất nhân cách, sống không ra người.
Bận tâm của Đức Giêsu về cái đói cũng là mối bận tâm của Giáo Hội.
Phép lạ bánh hóa nhiều của Đức Giêsu phải được nhân lên khắp nơi,
để không còn ai phải đói trên thế giới.
Bữa tiệc cánh chung, nơi muôn người từ đông sang tây đến dự,
phải được chuẩn bị từ những bữa ăn cho kẻ nghèo hôm nay.
Sống Mùa Vọng là lưu tâm đến bao người thiếu ăn ở quanh ta.
Và dù chỉ có mấy cái bánh, ta vẫn tin có thể bẻ ra để nuôi được họ.
(Lm Anton Nguyễn Cao Siêu, SJ)

???? Cầu nguyện

Lạy Cha, xin cho con ý thức rằng
tấm bánh để dành của con thuộc về người đói,
chiếc áo nằm trong tủ thuộc về người trần trụi,
tiền bạc con cất giấu thuộc về người thiếu thốn.
Lạy Cha, có bao điều con giữ mà chẳng dùng,
có bao điều con lãng phí
bên cạnh những Ladarô túng quẫn,
có bao điều con hưởng lợi
dựa trên nỗi đau của người khác,
có bao điều con định mua sắm dù chẳng có nhu cầu.
Con hiểu rằng nguồn gốc sự bất công
chẳng ở đâu xa.
Nó nằm ngay nơi sự khép kín của lòng con.
Con phải chịu trách nhiệm
về cảnh nghèo trong xã hội.
Lạy Cha chí nhân,
vũ trụ, trái đất và tất cả tài nguyên của nó
là quà tặng Cha cho mọi người có quyền hưởng.
Cha để cho có sự chênh lệch, thiếu hụt,
vì Cha muốn chúng con san sẻ cho nhau.
Thế giới còn nhiều người đói nghèo
là vì chúng con giữ quá điều cần giữ.
Xin dạy chúng con biết cách đầu tư làm giàu,
nhờ sống chia sẻ yêu thương. Amen.

(Lm Anton Nguyễn Cao Siêu, SJ)

???? Mến Yêu Hằng Ngày

 Lời Chúa hôm nay nói về sự dồi dào đầy tràn đến từ Thiên Chúa. Điều này cho thấy ý nghĩa của ơn cứu độ – là thoả thuê mọi nhu cầu của con người: tâm linh, cảm xúc, xã hội và thể lý.

 Trong bài Tin Mừng hôm nay, dân chúng tràn đầy lòng tín thác và tự tin, đã mang theo những kẻ què quặt, đui mù, tàn tật, câm điếc và nhiều bệnh nhân khác nữa đến với Đức Giê-su. Ngài chữa lành họ khiến họ vô cùng sửng sốt.

 Việc chữa lành này cho ta thấy Thiên Chúa giàu lòng xót thương và muốn thỏa lấp mọi khát vọng của con người. Đám đông đi theo Chúa, bất chấp những khó khăn về phương tiện, gia đình, công việc để được ở với Chúa Giê-su suốt ba ngày để nghe Ngài giảng dạy và chữa lành. Họ đã thấm mệt vì thời gian khá dài và cần được nghỉ ngơi ăn uống. Chúa đã hóa bánh ra nhiều để dưỡng nuôi họ và còn dư bảy thúng đầy bánh – Một con số hoàn hảo nói lên sự chăm sóc của Thiên Chúa dành cho con người.

 Ngày hôm nay, Chúa cũng chạnh lòng thương như thế với chúng ta. Chắc ít người trong chúng ta mang những khuyết tật về thể lý: què quặt, đui mù, câm điếc. Nhưng đôi chân chúng ta cũng mỏi mệt, bởi ta phải đứng để làm việc. Đôi mắt chúng ta cũng mỏi, bởi ta dành nhiều thời gian để quan sát những chuyển động, lướt web, giải trí, và đôi lúc nuông chiều cảm xúc, thậm chí có khi xem những thứ độc hại cho tâm hồn và lôi kéo mình vào đường tội lỗi. Đôi tai chúng ta cũng mỏi, bởi xung quanh có quá nhiều tiếng gọi làm chúng ta mất phương hướng vì chẳng biết phải đi theo tiếng gọi nào!

 Mùa Vọng mời gọi chúng ta hãy “tỉnh thức và cầu nguyện”. Sống tỉnh thức là duy trì ý thức trong từng giây phút hiện tại trên mỗi công việc mà mình đang thực hiện, đang ‘sống’. Cần phân biệt được đâu là điều chính, đâu là điều phụ; đâu là việc lành, đâu là sự dữ cần tránh. Việc đó đòi hỏi phải nỗ lực rất nhiều, và cần nhờ đến ơn Chúa. Muốn có ơn Chúa thì cầu nguyện chính là chìa khóa vàng để đạt được. 

 Lạy Chúa, trong tâm tình của mùa Vọng, xin cho con biết tỉnh thức trước bao nỗi thống khổ của nhân loại, tỉnh thức trước những nhu cầu thiết thực của anh em hầu cuộc sống con là bằng chứng sống động về tình yêu Chúa, một tình yêu trao ban đến tận cùng, như chính lời nguyện của Thánh Nữ Têrêsa Hài Đồng Giêsu: “Lạy Chúa, Chúa ban cho con những gì, con xin trao lại cho anh chị em con tất cả”. Amen.

——//—–//——

Biên dịch: Nhóm Bạn Đường Linh Thao
Nguồn:  https://livingspace.sacredspace.ie/a1014g/

Thứ tư tuần 1 Mùa Vọng (02/12)
Send by Email
Facebook
Twitter
Line
Print

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.