Send by Email
Facebook
Twitter
Line
Print

Hôm nay đã ứng nghiệm lời Kinh Thánh tai quý vị vừa nghe.

Lc 4, 21
Lời nguyện nhập lễ

???? Bài đọc 1 (1 Cr 2,1-5)

Chúng tôi rao giảng cho anh em Đức Ki-tô chịu đóng đinh vào thập giá.

Bài trích thư thứ nhất của thánh Phao-lô tông đồ gửi tín hữu Cô-rin-tô

1 Thưa anh em, khi tôi đến với anh em, tôi đã không dùng lời lẽ hùng hồn hoặc triết lý cao siêu mà loan báo mầu nhiệm của Thiên Chúa. 2 Vì hồi còn ở giữa anh em, tôi đã không muốn biết đến chuyện gì khác ngoài Đức Giê-su Ki-tô, mà là Đức Giê-su Ki-tô chịu đóng đinh vào thập giá. 3 Vì thế, khi đến với anh em, tôi thấy mình yếu kém, sợ sệt và run rẩy. 4 Tôi nói, tôi giảng, mà chẳng có dùng lời lẽ khôn khéo hấp dẫn, nhưng chỉ dựa vào bằng chứng xác thực của Thần Khí và quyền năng Thiên Chúa. 5 Có vậy, đức tin của anh em mới không dựa vào lẽ khôn ngoan người phàm, nhưng dựa vào quyền năng Thiên Chúa.

???? Đáp ca Tv 118,97-98.99-100.101-102 (Đ. c.97a)

Đ.Luật pháp Ngài, lạy Chúa, con yêu chuộng dường bao !

97Luật pháp Ngài, lạy Chúa, con yêu chuộng dường bao,
suốt ngày cứ suy đi gẫm lại !
98Mệnh lệnh Chúa làm con khôn hơn địch thủ,
vì con hằng ấp ủ mệnh lệnh đó trong lòng.

Đ.Luật pháp Ngài, lạy Chúa, con yêu chuộng dường bao !

99Con được thông suốt hơn cả thầy dạy,
vì con thường gẫm suy thánh ý ;
100am hiểu hơn các bậc lão thành,
bởi huấn lệnh Ngài, con đã tuân theo.

Đ.Luật pháp Ngài, lạy Chúa, con yêu chuộng dường bao !

101Mọi nẻo đường tà, chân con chẳng bước,
cốt làm sao giữ được lời Ngài.
102Con chẳng lìa xa điều Ngài quyết định,
bởi chính Ngài chỉ giáo cho con.

Đ.Luật pháp Ngài, lạy Chúa, con yêu chuộng dường bao !

Tung hô Tin Mừng 

???? Tin Mừng (Lc 4,16-30)

Chúa sai tôi loan báo Tin Mừng cho kẻ nghèo hèn. Không một ngôn sứ nào được chấp nhận tại quê hương mình.

Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Lu-ca

 16 Khi ấy, Đức Giê-su đến Na-da-rét, là nơi Người đã được dưỡng dục. Người vào hội đường như Người vẫn quen làm trong ngày sa-bát, và đứng lên đọc Sách Thánh. 17 Họ trao cho Người cuốn sách ngôn sứ I-sai-a. Người mở ra, gặp đoạn chép rằng : 18 Thần Khí Đức Chúa ngự trên tôi, vì Chúa đã xức dầu tấn phong tôi, để tôi loan báo Tin Mừng cho kẻ nghèo hèn. Người đã sai tôi đi công bố cho kẻ bị giam cầm biết họ được tha, cho người mù biết họ được sáng mắt, trả lại tự do cho người bị áp bức, 19 công bố một năm hồng ân của Đức Chúa.

 20 Đức Giê-su cuộn sách lại, trả cho người giúp việc hội đường rồi ngồi xuống. Trong hội đường, trăm con mắt đều đổ dồn về phía Người. 21 Người bắt đầu nói với họ : “Hôm nay đã ứng nghiệm lời Kinh Thánh tai quý vị vừa nghe.” 22 Mọi người đều tán thành và thán phục những lời ân sủng từ miệng Người nói ra.

 Họ bảo nhau : “Ông này không phải là con ông Giu-se đó sao ?” 23 Người nói với họ : “Hẳn là các ông muốn nói với tôi câu tục ngữ : Thầy lang ơi, hãy chữa lấy mình ! Tất cả những gì chúng tôi nghe nói ông đã làm tại Ca-phác-na-um, ông cũng hãy làm tại đây, tại quê ông xem nào !” 24 Người nói tiếp : “Tôi bảo thật các ông : không một ngôn sứ nào được chấp nhận tại quê hương mình.

 25 “Thật vậy, tôi nói cho các ông hay : vào thời ông Ê-li-a, khi trời hạn hán suốt ba năm sáu tháng, cả nước phải đói kém dữ dội, thiếu gì bà goá ở trong nước Ít-ra-en ; 26 thế mà ông không được sai đến giúp một bà nào cả, nhưng chỉ được sai đến giúp bà goá thành Xa-rép-ta miền Xi-đôn. 27 Cũng vậy, vào thời ngôn sứ Ê-li-sa, thiếu gì người phong hủi ở trong nước Ít-ra-en, nhưng không người nào được sạch, mà chỉ có ông Na-a-man, người xứ Xy-ri thôi.”

 28 Nghe vậy, mọi người trong hội đường đầy phẫn nộ. 29 Họ đứng dậy, lôi Người ra khỏi thành -thành này được xây trên núi-. Họ kéo Người lên tận đỉnh núi, để xô Người xuống vực. 30 Nhưng Người băng qua giữa họ mà đi.

Lời nguyện tiến lễ

Kinh tiền tụng

Lời nguyện hiệp lễ

Bông Hoa Cầu Nguyện: Inoruhana

???? Gợi ý suy niệm

Tin là thái độ căn bản trong cuộc sống.
Chẳng ai có thể sống mà không tin.
Không tin người này nhưng lại tin người kia.
Không tin lý thuyết này nhưng lại tin giả thuyết nọ.
Thành ra ai cũng phải chọn một niềm tin.
Không phải chọn một cách vu vơ, mù quáng,
nhưng một cách sáng suốt và tự do.
Ðiều khó là giữ cho lòng mình được tự do thanh thoát,
không bị những định kiến ràng buộc hay tư lợi chi phối,
nhờ đó chúng ta dám chọn sự thật,
dù sự thật đó làm đổ nhào mọi điều ta nghĩ,
và xoay lại hướng đi của cả đời ta.
Có lẽ dân làng Nadarét ít có thứ tự do này.
Khi Ðức Giêsu giảng trong hội đường Nadarét thân quen,
họ đã ngỡ ngàng thán phục trước lời Ngài nói.
Hãnh diện biết mấy khi một thành viên trong làng
nay được tiếng tăm lẫy lừng khắp miền Galilê!
Nhưng tin Ðức Giêsu là một ngôn sứ
lại là điều họ không làm được.
“Ông này không phải là con ông Giuse đó sao?”
Ký ức của họ vẫn còn giữ nguyên những hình ảnh
của Ðức Giêsu sống tại đây hơn ba mươi năm qua.
Một cuộc sống quá đỗi bình thường!
Một ông thợ mộc, con một ông thợ mộc khác.
Gốc gác, họ hàng của Ðức Giêsu, họ đều nắm rõ.
Tiếc là họ đã không thể đi xa hơn.
Cái hiểu biết trước đây khiến họ mãn nguyện, tự hào,
và tưởng mình chẳng còn gì để biết thêm về Giêsu.
“Những gì ông đã làm ở Caphácnaum, hãy làm ở đây xem.”
Người làng Nadarét không tin Ðức Giêsu là ngôn sứ.
Họ muốn Ngài chứng minh bằng phép lạ.
Họ muốn thấy tận mắt, chứ không chỉ nghe nói thôi.
Nhưng Ðức Giêsu không làm phép lạ để ép người ta tin.
Chính lòng tin đưa đến phép lạ,
mà Ngài lại chẳng gặp lòng tin nào nơi người đồng hương.
Lòng chai đá cứng cỏi của họ chuyển thành sự phẫn nộ,
khi Ðức Giêsu kể chuyện hai ngôn sứ Êlia và Êlisa
được Thiên Chúa sai đến thi ân cho dân ngoại.
Dân làng không giữ được Ðức Giêsu cho riêng mình.
Khi thấy mình chẳng còn chút đặc quyền, đặc lợi,
thì họ tìm cách thủ tiêu Ngài.
Tin Ðức Giêsu là ngôn sứ, là Mêsia, là Con Thiên Chúa,
điều đó chẳng dễ dàng chút nào.
Người không tin cũng có thể đưa ra bao lập luận.
Ðiều cần thiết là phải tìm kiếm chân lý với cả tâm hồn.
Chúa Thánh Thần vẫn soi sáng cho người thành tâm thiện chí.
Hôm nay, chúng ta đã biết, tin và gần gũi Ðức Giêsu,
nhưng chúng ta vẫn có nguy cơ tương tự như người Nadarét:
tưởng mình đã múc cạn được mầu nhiệm
hay muốn độc quyền giữ Ðức Giêsu cho mình.

(Lm Anton Nguyễn Cao Siêu, SJ)

???? Cầu nguyện

Lạy Chúa Giêsu,
dân làng Nadarét đã không tin Chúa
vì Chúa chỉ là một ông thợ thủ công.
Các môn đệ đã không tin Chúa
khi thấy Chúa chịu treo trên thập tự.
Nhiều kẻ đã không tin Chúa là Thiên Chúa
chỉ vì Chúa sống như một con người.
Cũng có lúc chúng con không tin Chúa
hiện diện dưới hình bánh mong manh,
nơi một linh mục yếu đuối,
trong một Hội Thánh còn nhiều bất toàn.
Dường như Chúa thích ẩn mình
nơi những gì thế gian chê bỏ,
để chúng con tập nhận ra Ngài bằng con mắt đức tin.
Xin thêm đức tin cho chúng con
để khiêm tốn thấy Ngài
tỏ mình thật bình thường giữa lòng cuộc sống.

(Lm Anton Nguyễn Cao Siêu, SJ)

Thứ hai tuần XXII TN (31/8)
Send by Email
Facebook
Twitter
Line
Print

One thought on “Thứ hai tuần XXII TN (31/8)

  • Tháng Tám 30, 2020 at 10:12 chiều
    Permalink

    MẾN YÊU HẰNG NGÀY
    Thứ 2, 31-08-2020 (Lc 4,16-30)

    SUY NIỆM

    Vì sao không một tiên tri nào được đón nhận tại quê hương mình? Vì sao những người dân tại quê hương của Đức Giêsu lại xua đuổi Ngài?
    Chúng ta hãy để ý đến sự chuyển biến trong thái độ của dân chúng: từ “chăm chú nhìn Người”, đến “tán thành và thán phục những lời hay ý đẹp thốt ra từ miệng Người”, rồi cuối cùng thành lời chất vấn bẽ bàng “Ông này không phải là con ông Giuse đó sao?” Ta có thể thấy dân chúng đã rất thán phục quyền năng giảng dạy của Đức Giêsu, nhưng vì thành kiến xuất thân mà họ đã phủ nhận tất cả về Ngài, dẫu họ chẳng trực tiếp nói lên điều ấy. Và chính Chúa Giêsu đã thẳng thắn phơi bày sự thật nơi đáy lòng của họ: tâm trí thành kiến, lòng ngạo mạn và ghen ghét.

    Biết gia thế của Đức Giêsu, họ tự cho rằng mình đã hiểu quá rõ về Ngài. Chính vì “tự cho rằng” như thế, họ không cách nào nhìn nhận một Giêsu mà họ biết chính là Giêsu mà họ “đã nghe nói”, cho dù tự bản thân họ vừa mới mục kích và đã “thán phục những lời hay ý đẹp thốt ra từ miệng Người.” Chính sự quen biết khiến họ nên thành kiến, đồng thời cũng làm họ nên ngạo mạn. Ơn Chúa có là gì nếu lòng họ luôn phủ nhận Đấng đang ở giữa họ là một Đấng Thánh.

    Ngẫm lại, dường như đã nhiều khi chúng ta cũng giống dân chúng thành Nazareth, biết một đã nghĩ mình hiểu mười. Chúng ta dễ dàng tán thành tài năng của một người xa lạ hơn là một người chúng ta quen thuộc. Khi không có hiểu biết gì về đối phương, lăng kính của ta hoàn toàn rộng mở, giúp ta có cái nhìn tổng thể hơn và dễ dàng đón nhận đối phương như chính họ là. Ngược lại, những hiểu biết do quen thuộc khiến lăng kính của ta nhỏ lại, chệch đi ít nhiều và ta “chỉ thấy điều ta muốn thấy” mà thôi. Bởi vậy, chính khi cho rằng mình đã đủ hiểu về một ai đó hay điều gì, là khi ta tự quay lưng lại với sự thật.

    “Không một ngôn sứ nào được chấp nhận tại quê hương mình.” Giữa dân ngoại và biết bao dân chúng ở các vùng khác thì dân làng Nazareth có thể kể là thân thuộc với Đức Giêsu hơn cả. Đáng lẽ họ phải là những người vui mừng hơn hết thảy khi nghe danh tiếng vang dội của Ngài và được tận mắt tận tai chứng kiến sự khôn ngoan uy quyền của Ngài. Nhưng buồn thay! Và hiện thực này cũng vẫn còn đang diễn ra trong thế giới chúng ta hôm nay. Rất nhiều khi những người đáng lẽ phải vui mừng cho chúng ta nhất lại là những người khó hân hoan với chúng ta nhất; những người đáng lẽ phải tin tưởng chúng ta nhất lại là những người ngờ vực chúng ta nhất. Trong thư gửi tín hữu Rô-ma, thánh Phao-lô đã khuyên nhủ: hãy “vui với người vui, khóc với người khóc.” (Rm 12,15) Để có thể “khóc với người khóc” là một điều không dễ dàng. Nhưng đôi khi “vui với người vui” có lẽ lại càng khó khăn hơn, nhất là đối với những người ta càng quen thuộc.

    Chúng ta vẫn nghe, vẫn đọc và hằng được dạy dỗ về sự hiện diện của Chúa ngang qua những tạo vật, biến cố mà anh chị em chúng ta gặp gỡ hằng ngày. Nhưng nếu chúng ta cũng để thành kiến che mờ, thì làm sao có thể nhìn nhận sự việc và chính anh chị em như chính họ là để mà thấy Chúa, có thể tin vào quyền năng Chúa đang thực hiện nơi những biến cố, những người anh, người chị, người em đây?

    Hôm nay, chúng ta hãy dành thời gian để phản tỉnh về cách nhìn của chúng ta đối với người khác, đặc biệt là những người ta thường hay tiếp xúc và quen thuộc nhất. Liệu ta đang nhìn họ bằng đôi mắt sáng trong mở tròn hay ti hí mờ đục? Được Lời Chúa thúc đẩy, ước gì mỗi người chúng ta hôm nay có thể ý thức về xu hướng phiến diện của mình, để tâm trí mình được tẩy rửa khỏi mọi thành kiến, ngạo mạn và ghét ghen, nhờ đó có được nhãn quan mới, sẵn sàng đón nhận tha nhân như chính họ là.

    —-//—-//—–
    Nhóm Bạn Đường Linh Thao

    Reply

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.