Send by Email
Facebook
Twitter
Line
Print

Bất cứ ai chạm đến Người, đều được khỏi

Mc 6, 56
Lời nguyện nhập lễ

🌸 Bài đọc 1 (St 1,1-19)

Thiên Chúa phán, liền có như vậy.

Khởi đầu sách Sáng thế

1 Lúc khởi đầu, Thiên Chúa sáng tạo trời đất. 2 Đất còn trống rỗng, chưa có hình dạng, bóng tối bao trùm vực thẳm, và thần khí Thiên Chúa bay lượn trên mặt nước.

3 Thiên Chúa phán : “Phải có ánh sáng.” Liền có ánh sáng. 4 Thiên Chúa thấy rằng ánh sáng tốt đẹp. Thiên Chúa phân rẽ ánh sáng và bóng tối. 5 Thiên Chúa gọi ánh sáng là “ngày”, bóng tối là “đêm”. Qua một buổi chiều và một buổi sáng : đó là ngày thứ nhất.

6 Thiên Chúa phán : “Phải có một cái vòm ở giữa khối nước, để phân rẽ nước với nước.” 7 Thiên Chúa làm ra cái vòm đó và phân rẽ nước phía dưới vòm với nước phía trên. Liền có như vậy. 8 Thiên Chúa gọi vòm đó là “trời”. Qua một buổi chiều và một buổi sáng : đó là ngày thứ hai.

9 Thiên Chúa phán : “Nước phía dưới trời phải tụ lại một nơi, để chỗ cạn lộ ra.” Liền có như vậy. 10 Thiên Chúa gọi chỗ cạn là “đất”, khối nước tụ lại là “biển”. Thiên Chúa thấy thế là tốt đẹp.

11 Thiên Chúa phán : “Đất phải sinh thảo mộc xanh tươi, cỏ mang hạt giống, và cây trên mặt đất có trái, ra trái tuỳ theo loại, trong có hạt giống.” Liền có như vậy. 12 Đất trổ sinh thảo mộc, cỏ mang hạt giống tuỳ theo loại, và cây ra trái, trong trái có hạt giống tuỳ theo loại. Thiên Chúa thấy thế là tốt đẹp. 13 Qua một buổi chiều và một buổi sáng : đó là ngày thứ ba.

14 Thiên Chúa phán : “Phải có những vầng sáng trên vòm trời, để phân rẽ ngày với đêm, để làm dấu chỉ xác định các đại lễ, ngày và năm. 15 Đó sẽ là những vầng sáng trên vòm trời để chiếu soi mặt đất.” Liền có như vậy. 16 Thiên Chúa làm ra hai vầng sáng lớn : vầng sáng lớn hơn để điều khiển ngày, vầng sáng nhỏ hơn để điều khiển đêm ; Người cũng làm ra các ngôi sao. 17 Thiên Chúa đặt các vầng sáng trên vòm trời để chiếu soi mặt đất, 18 để điều khiển ngày và đêm, và để phân rẽ ánh sáng với bóng tối. Thiên Chúa thấy thế là tốt đẹp. 19 Qua một buổi chiều và một buổi sáng : đó là ngày thứ tư.

🌸 Đáp ca Tv 103,1-2a.5-6.10 và 12.24 và 35c (Đ. c.31b)

Đ.Công trình Chúa làm Chúa được hân hoan.

1Chúc tụng Chúa đi, hồn tôi hỡi !
Lạy Chúa là Thiên Chúa con thờ, Chúa muôn trùng cao cả !
Áo Ngài mặc : toàn oai phong lẫm liệt,
2acẩm bào Ngài khoác : muôn vạn ánh hào quang.

Đ.Công trình Chúa làm Chúa được hân hoan.

5Chúa lập địa cầu trên nền vững,
khôn chuyển lay muôn thuở muôn đời !
6Áo vực thẳm choàng lên trái đất,
khối nước nguồn tụ lại đỉnh non cao.

Đ.Công trình Chúa làm Chúa được hân hoan.

10Chúa khơi nguồn : suối tuôn thác đổ,
giữa núi đồi, lượn khúc quanh co.
12Bên dòng suối, chim trời làm tổ,
dưới lá cành cất giọng líu lo.

Đ.Công trình Chúa làm Chúa được hân hoan.

24Công trình Ngài, lạy Chúa, quả thiên hình vạn trạng !
Chúa hoàn thành tất cả thật khôn ngoan,
những loài Chúa dựng nên lan tràn mặt đất.
35cChúc tụng Chúa đi, hồn tôi hỡi !

Đ.Công trình Chúa làm Chúa được hân hoan.

Tung hô Tin Mừng x. Mt 4,23

Ha-lê-lui-a. Ha-lê-lui-a. Đức Giê-su rao giảng Tin Mừng Nước Trời, và chữa hết mọi kẻ bệnh hoạn tật nguyền trong dân. Ha-lê-lui-a.

🌸 Tin Mừng (Mc 6,53-56)

Bất cứ ai chạm đến Người, thì đều được khỏi.

Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mác-cô

53 Khi ấy, qua biển rồi, Đức Giê-su và các môn đệ ghé vào đất liền tại Ghen-nê-xa-rét và lên bờ. 54 Thầy trò vừa ra khỏi thuyền, thì lập tức người ta nhận ra Đức Giê-su. 55 Họ rảo khắp vùng ấy và nghe tin Người ở đâu, thì bắt đầu cáng bệnh nhân đến đó. 56 Người đi tới đâu, vào làng mạc, thành thị hay thôn xóm nào, người ta cũng đặt kẻ ốm đau ở ngoài đường ngoài chợ, và xin Người cho họ ít là được chạm đến tua áo choàng của Người ; và bất cứ ai chạm đến, thì đều được khỏi.

Lời nguyện tiến lễ

Kinh tiền tụng

Lời nguyện hiệp lễ

Inoruhana: Bông Hoa Cầu Nguyện

🌸 Gợi ý suy niệm

Tiếng Việt có nhiều động từ nói về xúc giác:
sờ, mó, đụng, chạm, rờ…
Xúc giác là một trong năm ngũ quan.
Nhìn thấy, nghe thấy, ngửi thấy, có khi vẫn chưa đủ.
Người ta còn muốn sờ thấy, xem đằng mặt, bắt đằng tay.
Sờ là một cách kiểm chứng đôi khi được coi là đáng tin hơn thấy.
Đức Giêsu phục sinh đã nói với các môn đệ:
“Nhìn chân tay Thầy coi, chính Thầy đây mà!
Cứ rờ xem, ma đâu có xương thịt như anh em thấy Thầy có đây?” (Lc 24, 39).
Thánh Tôma xem ra thích kiểm chứng bằng đụng chạm:
“…nếu tôi không đặt ngón tay tôi vào lỗ đinh,
không đặt bàn tay tôi vào cạnh sườn Người, tôi chẳng có tin” (Ga 20, 25).
Đức Giêsu phục sinh đã chiều Tôma (Ga 20, 27).
Thiên Chúa đã chiều nhân loại, khi cho Con Ngài làm người như ta,
nhờ đó chúng ta có thể đụng chạm đến Thiên Chúa theo nghĩa đen.
Thánh Gioan đã reo lên khi loan báo Tin Mừng này:
“Điều vẫn có ngay từ lúc đầu, điều chúng tôi đã nghe,
Điều chúng tôi đã thấy tận mắt, điều chúng tôi đã chiêm ngưỡng,
và bàn tay chúng tôi đã chạm đến, đó là Lời sự sống” (1 Ga 1, 1).
Bài Tin Mừng hôm nay là một bản tóm lược dài về quyền năng của Đức Giêsu.
Quyền năng này được thi thố qua việc chữa bệnh.
“Người ở đâu thì người ta cáng bệnh nhân đến đó.
Người đi tới đâu…người ta cũng đặt kẻ ốm đau ở chỗ công cộng” (cc. 55-56).
Dân chúng tin vào sức mạnh xuất phát từ chính con người Đức Giêsu.
Ở đây không phải là chuyện Ngài đụng chạm vào các bệnh nhân để chữa họ,
mà là các bệnh nhân xin “ít là được chạm đến tua áo choàng của Người;
và “bất cứ ai chạm đến, thì đều được khỏi” (c. 56).
Cái chạm của bệnh nhân là cái chạm của lòng tin vào Đức Giêsu.
Nó giống với cái chạm của người phụ nữ bị băng huyết (Mc 5, 28).
Không phải chỉ là chạm bằng tay, mà bằng cả con người.
Nơi đáy lòng con người vẫn có khát khao được đụng chạm đến Thiên Chúa,
cả nơi những người không tin có Ngài hay bướng bỉnh như Tôma.
Truyền giáo là giúp người ta thực hiện ước mơ chính đáng: chạm đến Thiên Chúa.
Nhà truyền giáo phải là người đã có kinh nghiệm chạm đến Thiên Chúa.
Mong mỗi Kitô hữu trở nên một nhà truyền giáo
nhờ đụng chạm đến Lời Chúa và các Bí Tích mỗi ngày.
(Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J.)

🌸 Cầu nguyện

Con đã yêu Chúa quá muộn màng !
Ôi lạy Chúa là vẻ đẹp vừa cổ kính,
vừa luôn mới mẻ,
con đã yêu Chúa quá muộn màng !
Bấy giờ Chúa ở trong con
mà con thì ở ngoài,
con cứ chạy đi tìm Chúa ở ngoài.
Con thật hư hỏng,
khi chạy theo các thụ tạo xinh đẹp.
Bởi thế, bấy giờ Chúa ở với con
mà con lại không ở với Chúa.
Các thụ tạo xinh đẹp kia cứ giữ con ở xa Chúa,
trong khi chúng hiện hữu được là nhờ Chúa.
Chúa đã gọi con, đã gọi to
và phá tan sự điếc lác của con.
Chúa đã soi sáng
và xua đi sự mù lòa của con.
Chúa đã tỏa hương thơm ngát
để con được thưởng thức,
và giờ đây hối hả quay về với Chúa.
Con đã nếm thử Chúa
và giờ đây con đói khát Người.
Chúa đã chạm đến con,
nên giờ đây con nóng lòng
chạy đi tìm an bình nơi Chúa.

(Thánh Âu-Tinh)
(Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J.)

🌸 Mến yêu hằng ngày

 Đức Giê-su làm cho người ta “rảo” khắp vùng để đến với Ngài. Từ này được dùng thật hay và lột tả được những đáp trả rất tích cực từ mọi người.

 “Rảo” nghĩa là di chuyển rất nhanh và có chủ đích bằng những bước chân gấp gáp và vội vã. Đó là một từ đặc trưng cho ta thấy một hành động rất cụ thể. Người ta không chỉ chạy đến với Đức Giê-su một cách nhanh chóng, nhưng là họ đang “rảo” bước đến với người.

 Hình ảnh người ta rảo bước ấy dường như biểu lộ sự hăng hái nhất định khi tìm gặp Đức Giê-su. Những bước chân vội vã đến với Đức Giê-su cho thấy họ đang rất chủ động tìm gặp Người với những mối bận tâm của mình. Mối bận tâm đó là gì? Đó chính là được chữa lành. Họ biết rằng chính Đức Giê-su là nguồn mạch chữa lành đích thực cho những người đau yếu nên là dù Người có ở đâu, họ vẫn tìm mọi cách để tìm gặp Người. Trình thuật Mác-cô hôm nay cho ta thấy khát khao và lòng tin của những người tìm gặp Đức Giêsu mãnh liệt dường nào: họ chỉ “xin Người cho họ ÍT LÀ được chạm đến tua áo choàng của Người”.

 Ở một mức độ nào đó, đây cũng là một cách thức gặp gỡ Đức Giê-su trong đời sống đức tin mà ta cần học. Ta phải chân nhận Người như nguồn mạch chữa lành, đặc biệt là những căn bệnh tâm linh, cũng như để tâm trí mình quy hướng về Người như là một vị thầy thuốc thiêng liêng. Những khát khao và mong mỏi kiếm tìm Thiên Chúa cần phải khỏa lấp trọn vẹn tâm trí ta.

 Mời bạn cùng suy tư về hình ảnh đầy ý nghĩa trong Bài Tin mừng hôm nay, thử đặt mình vào khung cảnh và xem thử liệu bạn có cần phải chủ định và mong mỏi ở lại với Đức Giê-su hơn nữa hay không. Người chính là nguồn mạch ân sủng và lòng thương xót, Người cũng là vị thầy thuốc thiêng liêng luôn đợi chờ bạn đến với Người bất cứ khi nào bạn cần. Bạn hãy nhìn xem kết quả của những người tìm đến gặp Đức Giêsu: “bất cứ ai chạm đến, thì đều được khỏi.” Vì thế, bạn cũng hãy nhanh chân “rảo bước” đến với Người để được chữa lành và chìm đắm trong ân sủng Người.

 Lạy Chúa, xin cho con thêm lòng khao khát Ngài và ước ao được ở với Ngài. Xin giúp con nhận ra Ngài chính là vị thầy thuốc thiêng liêng mà tâm hồn con hằng khao khát. Xin giúp con luôn luôn tín thác và chạy đến với Ngài để chính người sẽ lấp đầy những nhu cầu và khát khao của lòng con. Lạy Chúa Giê-su, con tín thác vào Ngài.

——-
Nhóm Bạn Đường Linh thao
Nguồn: https://mycatholic.life/…/fifth-week-in-ordinary-time/

Thứ hai tuần V Thường Niên (8/2)
Send by Email
Facebook
Twitter
Line
Print

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.