Facebook
Twitter
Facebook Messenger
Line
Pinterest
Send by Email
LinkedIn
Print

Đức Giê-su thấy một đám người rất đông thì chạnh lòng thương

Mc 6, 34
Lời nguyện nhập lễ

🌸 Bài đọc 1 (Dt 13,15-17.20-21)

Thiên Chúa là nguồn mạch bình an đã đưa vị Mục Tử cao cả ra khỏi cái chết. Xin Người ban cho anh em mọi ơn lành.

Bài trích thư gửi tín hữu Do thái

15 Thưa anh em, nhờ Đức Giê-su, chúng ta hãy luôn luôn dùng lời ngợi khen làm lễ tế dâng lên Thiên Chúa, tức là dùng miệng lưỡi mà ca tụng Danh Thánh. 16 Anh em chớ quên làm việc từ thiện, giúp đỡ lẫn nhau, vì Thiên Chúa ưa thích những hy lễ như thế.

17 Anh em hãy vâng lời những người lãnh đạo anh em, và hãy phục tùng họ, vì họ chăm sóc linh hồn anh em như những người sẽ phải trả lẽ với Thiên Chúa. Như thế, họ sẽ vui vẻ thi hành phận sự của mình mà không than thở, bởi vì điều đó chẳng ích gì cho anh em.

20 Thiên Chúa là nguồn mạch bình an đã đưa Đức Giê-su, Chúa chúng ta ra khỏi cái chết. Đức Giê-su là vị Mục Tử cao cả của đoàn chiên, là Đấng đã đổ máu mình ra để thiết lập giao ước vĩnh cửu. 21 Xin Thiên Chúa ban cho anh em mọi ơn lành để có sức thi hành thánh ý Người. Xin Người thực hiện nơi anh em điều đẹp lòng Người, nhờ Đức Giê-su Ki-tô. Kính dâng Đức Ki-tô vinh quang đến muôn thuở muôn đời. A-men.

🌸 Đáp ca Tv 22,1-3a.3b-4.5.6 (Đ. c.1)

Đ.Chúa là mục tử chăn dắt tôi, tôi chẳng thiếu thốn gì.

1Chúa là mục tử chăn dắt tôi, tôi chẳng thiếu thốn gì.
2Trong đồng cỏ xanh tươi, Người cho tôi nằm nghỉ.
Người đưa tôi tới dòng nước trong lành3avà bổ sức cho tôi.

Đ.Chúa là mục tử chăn dắt tôi, tôi chẳng thiếu thốn gì.

3bNgười dẫn tôi trên đường ngay nẻo chính
vì danh dự của Người.4Lạy Chúa, dầu qua lũng âm u
con sợ gì nguy khốn, vì có Chúa ở cùng.
Côn trượng Ngài bảo vệ, con vững dạ an tâm.

Đ.Chúa là mục tử chăn dắt tôi, tôi chẳng thiếu thốn gì.

5Chúa dọn sẵn cho con bữa tiệc, ngay trước mặt quân thù.
Đầu con, Chúa xức đượm dầu thơm,
ly rượu con đầy tràn chan chứa.

Đ.Chúa là mục tử chăn dắt tôi, tôi chẳng thiếu thốn gì.

6Lòng nhân hậu và tình thương Chúa
ấp ủ tôi suốt cả cuộc đời,
và tôi được ở đền Người
những ngày tháng, những năm dài triền miên.

Đ.Chúa là mục tử chăn dắt tôi, tôi chẳng thiếu thốn gì.

Tung hô Tin Mừng Ga 10,27

Ha-lê-lui-a. Ha-lê-lui-a. Chúa nói : Chiên của tôi thì nghe tiếng tôi ; tôi biết chúng, và chúng theo tôi. Ha-lê-lui-a.

🌸 Tin Mừng (Mc 6,30-34)

Họ như bầy chiên không người chăn dắt.

Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mác-cô

30 Khi ấy, các Tông Đồ tụ họp chung quanh Đức Giê-su, và kể lại cho Người biết mọi việc các ông đã làm, và mọi điều các ông đã dạy. 31 Người bảo các ông : “Anh em hãy lánh riêng ra, đến một nơi thanh vắng mà nghỉ ngơi đôi chút.” Quả thế, kẻ lui người tới quá đông, nên các ông cũng chẳng có thì giờ ăn uống nữa. 32 Vậy, thầy trò xuống thuyền đi lánh riêng ra một nơi hoang vắng. 33 Thấy các ngài ra đi, nhiều người hiểu ý, nên từ khắp các thành, họ cùng nhau theo đường bộ chạy đến nơi, trước cả các ngài. 34 Ra khỏi thuyền, Đức Giê-su thấy một đám người rất đông thì chạnh lòng thương, vì họ như bầy chiên không người chăn dắt. Và Người bắt đầu dạy dỗ họ nhiều điều.

Lời nguyện tiến lễ

Kinh tiền tụng

Lời nguyện hiệp lễ

Inoruhana: Bông Hoa Cầu Nguyện

🌸 Gợi ý suy niệm

Sau một cuộc hành trình truyền giáo,
các tông đồ phấn khởi trình bày cho Ðức Giêsu
những gì mình đã làm và đã dạy.
Ðức Giêsu có vẻ quan tâm đến con người hơn công việc.
Ngài biết các tông đồ giờ đây cần gì.
Họ cần một chút nghỉ ngơi cho thân xác.
Họ cần một chút riêng tư, trầm lắng cho tâm hồn,
để nhìn lại phía sau, để nhìn về phía trước,
để tách mình ra khỏi công việc bề bộn nơi đám đông,
để sống tình thầy trò ấm áp.
“Hãy đi riêng ra, đến nơi thanh vắng mà nghỉ ngơi một chút.”
Chỉ cần một chút thôi, năm phút, mười phút…
Ai trong chúng ta cũng cần một chút lặng lẽ mỗi ngày,
để trở lại chỗ sâu nhất của lòng mình,
để nghe được tiếng gọi mời của Thiên Chúa.
Cần tìm một chỗ lặng lẽ trong nhà,
để tôi có thể ngồi với tôi, trước nhan Chúa.
Cuộc sống hôm nay không để cho ta một chút nghỉ ngơi.
Các tông đồ cũng bị cuốn vào cơn lốc của công việc.
Cần phải phấn đấu để có được một chút mỗi ngày.
Một chút lắng sâu đủ nuôi cả ngày.
Một chút êm ả khi ta đã làm mình rỗng không
khỏi bao điều đã nghe và thấy, đã nói và ước mơ.
Phải xuống thuyền để đi đến nơi nghỉ ngơi.
Phải ra khỏi chỗ mình đang sống.
Thầy trò đã lên thuyền, nhưng kế hoạch bất thành.
Có lẽ vì ngược gió nên thuyền đi chậm.
Một số người đã chạy đến trước nơi Thầy trò sắp ghé vào.
Ðức Giêsu sững sờ khi thấy đám đông.
Những bước chân nôn nao, hối hả của họ
đã khiến Ngài rung động tận cõi lòng.
Ngài biết họ cần Ngài và Ngài thương họ.
Cái cần của tập thể thật cấp bách
đến nỗi nhu cầu chính đáng của cá nhân phải hy sinh.
Ðức Giêsu mang trái tim của người mục tử nhân hậu,
nhói đau trước sự bơ vơ của đoàn chiên.
Bơ vơ là tâm trạng của con người mọi thời,
nhất là của người trẻ hôm nay.
Bơ vơ khi bị ném vào cuộc đời lọc lừa, xảo trá.
Bơ vơ khi bị nghiền nát bởi những thủ đoạn gian manh.
Bơ vơ khi bị sa sảy, không sao đứng lên được.
Bơ vơ khi những thần tượng lần lượt tan vỡ.
Bi bơ vơ dẫn đến chán chường và buông trôi,
mặc cho mình bị kéo vào những cái bẫy nghiệt ngã.
Làm thế nào để người bạn trẻ gặp được Giêsu,
để lấy lại niềm tin, để tìm được hướng sống,
để vững vàng bình an giữa sóng gió cuộc đời.
Tôi phải giới thiệu Ðức Giêsu cho người khác,
nhưng tôi cũng phải trở thành một Giêsu gần gũi
để đến với những ai bơ vơ quanh tôi.
(Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J.)

🌸 Cầu nguyện

Giữa những ồn ào của đám đông,
giữa những sôi nổi của thành công
và ê chề của thất bại,
xin dành một cõi rất riêng cho Giêsu.
Giữa những đam mê quay cuồng,
giữa những khát khao thèm muốn
và những trói buộc của sợ hãi, âu lo,
xin giữ một cõi rất riêng cho Giêsu.
Giữa lúc bị cuộc đời từ khước,
giữa lúc bơ vơ đi trong đêm mênh mông,
chẳng có ai để cậy dựa,
xin trở về với cõi riêng bên Giêsu,
để một mình ở đó,
trầm lắng và bình an.

(Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J.)

🌸 Mến yêu hằng ngày

 Nhóm Mười hai Tông Đồ trở về sau khi thi hành sứ vụ trong niềm phấn khởi. Chúa Giêsu bảo các ông lánh riêng ra, đến một nơi thanh vắng mà nghỉ ngơi đôi chút. Đó cũng là những gì chính bản thân Ngài đã từng làm. Đám đông vẫn luôn đi theo Ngài và các tông đồ đến nỗi các ông không có thì giờ ăn uống. Đây có thể là một cám dỗ vì các tông đồ đã bắt đầu thấy tự hào về quyền năng mới, sự thu hút và độ nổi tiếng của mình.

 Một lần nữa chúng ta lại thấy được hình ảnh Chúa Giêsu tự điều chỉnh cân bằng cuộc sống của Ngài. Ngài luôn sẵn sàng xuất hiện trước những người khó nghèo, ốm đau, người bị xã hội ruồng bỏ và những ai cần đến Ngài. Nhưng Chúa Giêsu vẫn sẽ dành ra cho mình một khoảng thời gian để nghỉ ngơi, để trở về với bầu không khí thinh lặng, trò chuyện cùng Chúa Cha và nghĩ về những gì Ngài đã trải qua và giảng dạy trong ngày. Ngài cũng làm thế với các môn đệ của mình. Chúa Giêsu muốn cho các ông một khoảng không lặng thinh để bình tĩnh, chiêm nghiệm và đúc kết những gì các ông đã thực thi, để các ông được bồi dưỡng trong Chúa và không bị những phù phiếm trần tục che mắt.

 Có một số người chỉ biết tập trung vào bản thân mình và vô cảm, coi thường ý muốn của người khác. Họ chẳng hể áy náy hay bận lòng về những nhu cầu, suy nghĩ của người khác. Ngược lại, cũng có những người lại quan tâm đến người khác cách nhiệt tình thái quá, luôn mong muốn người khác tìm đến họ, cần họ giúp đỡ, và kết quả là họ bị kiệt quệ.

 Với Chúa Giêsu, thờ ơ vô cảm là một khái niệm rất xa vời. Ngài có một tấm lòng nhân hậu của Thiên Chúa. Lòng nhân hậu ấy không dành riêng cho bất cứ ai mà vượt mọi biên giới đến với tất cả mọi người. Điều ấy được thể hiện sống động khi Chúa Giêsu và các môn đệ rời thuyền đến một nơi hoang vắng để các Ngài có thể yên tĩnh. Nhưng dân chúng đã thấy Ngài rời đi và nảy ra ý nghĩ trong đầu. Vì thế họ vội vã đuổi theo Chúa dọc bờ hồ, nên khi bước xuống thuyền, Chúa Giêsu thấy một đám người rất đông. Ngài chạnh lòng thương vì thấy họ như bầy chiên không người chăn dắt, thế nên Chúa Giêsu đã đón nhận đám đông. Không chỉ thế, Ngài còn cảm nhận được họ là những con chiên đói khát về tinh thần, biết rõ họ trong hoàn cảnh nào nên đã dạy dỗ họ nhiều điều. Sự xuất hiện của họ không quấy rầy Chúa Giêsu, mà chính họ là động lực thúc đẩy Ngài mạc khải cho dân chúng biết: Ngài chính là mục tử tốt lành họ đang kiếm tìm.

 Bài Tin Mừng hôm nay cho thấy Chúa Giêsu có một cuộc sống cân bằng giữa phục vụ và nghỉ ngơi. Và Ngài cũng thúc giục các tông đồ như thế, để họ nghỉ ngơi dưỡng sức và phản tỉnh về ý nghĩa của những việc mà họ đang làm. Bằng không, họ sẽ bị quá đà trong công việc hoặc sa vào những mục đích tủn mủn. Hôm nay, chúng ta cũng hãy học hỏi để đáp lại lời mời gọi này của Chúa Giêsu: làm đúng việc, đúng thời điểm. Nghĩa là, phục vụ hăng say hết mình, nhưng cũng biết rút lui khi cần; Nghỉ ngơi bổ sức, nhưng cũng biết mau mắn đứng dậy phục vụ khi được cần đến.

————
Nhóm Bạn Đường Linh Thao
Nguồn: https://livingspace.sacredspace.ie/o2047g/

Thứ bảy tuần IV Thường Niên (6/2)
Facebook
Twitter
Facebook Messenger
Line
Pinterest
Send by Email
LinkedIn
Print

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *